Thạch Hạo ngồi xếp bằng ở nơi đó, tinh thần sung mãn, bên trong đầu lâu như có một đoàn thần hỏa đang thiêu đốt, bao quanh dấu ấn chân linh của nó, giống như là một vị thần cô độc.
Nó đã thành công bước và ranh giới trong truyền thuyết!
Ở bên người, đầu tiên là Côn Bằng đập cánh, tiếp theo là Toan Nghê thét dài, chuyển động xung quanh nó, trông vô cùng kh*ng b*, hai đại sinh linh như là hai vị thiên thần thủ hộ ở trung ương.
Đầu tiên là "Thân thể thành linh", sau đó là "Đắp lại chân ngã", cả hai đều đạt tới ranh giới trong truyền thuyết, đi tới cuối đường, khiến cho sức chiến đấu tăng vọt.
"Hay là vẫn còn có thể củng cố?"
Sâu bên trong động Cực Dương nó vẫn chưa tiến vào, nơi đó có một bệ đá, là một vùng cấm, mạnh mẽ như Thạch Hạo bây giờ vẫn không cách nào ngồi lên được.
Lúc này nó đứng dậy, điều chính thân thể đến trạng thái tốt nhất, chuẩn bị tiếp nhận một xung kích mới.
"Ầm!"
Sau một khắc, nó cảm giác được thế nào là sống không bằng chết, còn khó chịu hơn cả việc linh hồn bị cắt nát, cực kỳ đau đớn, chân hỏa tạo thành hình tia chớp đánh thẳng vào trong linh hồn của nó.
Chân hỏa thai nghén ra một sức mạnh thần tính cực kỳ đáng sợ, như muốn tách rời ra, không chỉ đau đớn về thân thể mà còn dính dáng tới dấu ấn tinh thần nữa, nó muốn tiêu diệt toàn bộ.
"Thật là mạnh, vượt qua cả cực hạn, không thể nếm thử nữa rồi." Thạch Hạo sợ hãi, nhanh chóng rút lui, một lần nữa ngồi xếp bằng, tiến hành hóa giải.
Hiển nhiên, vùng cấm địa này cần phải là Hóa Linh Cảnh vô khuyết và viên mãn mới có thể đặt chân lên được.
Hóa Linh Cảnh phân làm ba bước, hai bước đầu tiên nó đã đạt được tới ranh giới trong truyền thuyết, mà bước cuối cùng cũng đã tới đỉnh cao thế nhưng vẫn chưa đạt tới cực điểm trong truyền thuyết.
Thạch Hạo ngồi xếp bằng, ánh lửa hóa thành tia chớp đang giao hòa với tinh thần và thân thể của nó, vô cùng rực rỡ.
Những tiếng đùng đùng vang lên, thân thể của nó trở nên sáng rực, cả người trong suốt không chút tì vết, càng ngày càng kỳ ảo và tiếp cận gần Thần hơn. Thế nhưng, mỗi khi nó chớp mắt thì lại sẽ có thần quang bộc phát, lộ ra khí tức mạnh mẽ.
Tĩnh như thần tiên, động như ma thần, đây chính là khí tức vô cùng mạnh mẽ và thần bí, đồng thời không ngừng lớn mạnh, khiến cho nó càng ngày càng sâu sắc.
Rốt cuộc, tất cả kết thúc, Thạch Hạo rời khỏi động Cực Dương, vọt thẳng lên mặt biển. Thực lực của nó tăng mạnh, đã không còn sợ những cường giả ở trên vùng biển này nữa rồ.
Hai năm trôi qua, thật sự đã xảy ra rất nhiều chuyện. Cường giả suy yếu, thiên tài quật khởi, vùng biển này bị máu nhuộm đỏ tươi, những cũng có nhiều uy danh được lập nên.
"Huyền Hải Hầu chết trận rồi, ngã xuống trong vùng biển này!"
Một tin tức như thế truyền ra, chấn động cả biển xanh, sinh linh của Bắc Hải giật mình, gần đây cường giả một đời lại quật khởi, tuổi còn rất trẻ đã phong hầu rồi.
"Khôn Vũ Hầu chết rồi!"
Rất nhanh lại một tin tức truyền tới, lần này sinh linh của lục địa trở nên hoảng sợ, bởi vì hắn chính là một người đã phong hầu vô cùng nổi tiếng, tên tuổi rất lớn.
"Sứ giả của Hải Ma Tôn Giả bị đánh chết!"
Tin tức lần nữa trở nên náo động, phía xa đang xảy ra một trận chiến, mười mấy nhân vật chết đi. Tất cả đều có lai lịch rất lớn, xưng tôn một phuong, kết quả lại đều chết hết.