Hai năm qua phát sinh rất nhiều chuyện, cả vùng biển trở nên sôi trào.
Biển xanh bao la, rặng đá ngầm yên tĩnh, những người ở trước hang ổ Côn Bằng không thể đào phá được, vẫn không có ai đạt được bảo thuật chân kinh đó.
Hai năm qua, cũng không biết có bao nhiều cường giả tới, sau đó lại rời đi, càng có rất nhiều đám sinh linh chết đi, thi thể bỏ lại vô số.
Có rất nhiều sinh linh chết trận ở vùng biển này, biển xanh gần như bị nhuộm thành màu đỏ, quần hùng đến rồi lại đi, hết nhóm này rồi lại nhóm khác.
Đến hiện tại tin tức đã truyền khắp nơi, muốn giấu cũng không thể giấu được nữa, những cường giả có năng lực đều lộ diện cả, muốn tìm cơ hội phá tan thần sào thế nhưng đều thất bại.
Ngay cả Tôn Giả cũng tới vài người, len lút tiến vào nơi đây, xem xét tỉ mỉ đạo tràng Côn Băng, làm mọi cách cũng không thành công, trong đó có người do tu vi bị áp chế suýt chút nữa đã bị giết ngay nơi đây.
Sau khi thiếu nữ rời đi, cũng không còn xuất hiện thêm nữa.
Thế nhưng truyền thuyết về hai tên trộm thủy chung không có phai mờ, thỉnh thoảng cũng có người đề cập tới, bởi vì chuyện mà bọn họ cướp đồ của Giao Tôn Giả bị lộ sa ngoài, có vài người tận mắt nhìn thấy.
Chuyện này sau khi truyền đi, khiến cho quần hùng đờ người ra, rồi sau đó ồ lên, cảm giác không biết nên khóc hay nên cười, một cặp tổ hợp này hung tàn đến cỡ nào chứ, cũng dám ra tay với Tôn Giả.
Trên thật tế, mọi người rất cảm thông với Giao Tôn Giả, bởi gì sau chuyện này hắn chẳng còn mặt mũi nào nữa, là một sinh linh mạnh mẽ như thế mà danh dự lại bị hai tên hậu bối phá nát, cướp sạch một trận, thật sự khiến người khác không biết nói gì.
Dẫn tới trên vùng biển này xuất hiện vài tên Giao Tộc, người ta cho rằng đều là do Giao Tôn Giả phái ra, thật sự hắn ta rất tức giận, sai đệ tử con cháu của mình tiến hành đi tìm hai tên trộm kia.
Hắn ta ngạo thị Bắc Hải, bễ nghễ quần hùng, khó gặp địch thủ, một Tôn Giả lại bị hai tên nhóc vắt mũi còn chưa sạch hành hạ thê thảm như thế, có thể nào chịu nổi chứ, thật sự không thể nuốt trôi cục tức này được.
Hắn đã trở thành một trò cười, mỗi khi nhìn thấy Giao Tôn Giả, mọi người đều quay lưng lại nhìn nhau, cười cười với nhau.
Mà một vài nhân vật lão bối, ở đây bị áp chế tu vi nếu mà gặp nạn thì rất nhanh sẽ nghĩ tới Giao Tôn Giả, tự nhủ với chính mình, dù sao ngay cả Giao Tôn Giả cũng bị người khác chà đạp, chính mình thì sao mà ngăn cản được.
Trong lúc nhất thời, Giao Tôn Giả liền trở thành một danh từ của bi kịch, sau thời gian dài, hai tên trộm đó được người đời nhớ ký, trở thành chuyện vui mà bàn luận.
Chỉ là, hai người bọn họ ẩn nấp cũng quá kỹ, Tên ma nữ kia đã tròn hai năm không thấy tăm hơi, còn tên nhóc vắt mũi còn chưa sạch kia thì mấy tháng mới hiện thân một lần, mỗi lần hiện thân đều dáo dác, trơn trượt khó nắm bắt.
Hai năm trôi qua, Thạch Hạo cũng đã hơn mười ba tuổi rồi, rời xa cái thời non nót kia. Hiện tại ở độ tuổi này trong Đại Hoang thì đã có thể lấy vợ sinh con rồi.
Có thể bản tính của Hùng Hài tử khó thay đổi, vẫn cứ như trước có chút hung tàn, cũng sẽ làm ra một vài sự tình nổi trội, dẫn tới việc "Nhân thần cộng phẫn".
Ví như trước kia mọi người cũng chỉ biết việc Giao Tôn Giả bị cướp sạch, những có điều mọi người còn không biết, nhưng Hùng Hài Tử lại hiểu rõ khu vực nào giao long đang tăng lên, muốn gây bất lợi cho nó. Nó cũng đã từng bí mật hành động, đánh đập mười tám tên cháu trai của Giao Tôn Giả, đánh đến nỗi kêu cha gọi mẹ, những thứ tốt trên người đều bị cướp sạch.
Thế nhưng, nó lại không giết, bảo mười tám tên này khi quay lại liền truyền tin nói Giao Tôn Giả nên cẩn thận một chút.
Cứ như thế uy h**p một Tôn Giả, cảnh cáo thẳng thừng, cũng chỉ có người hung tàn như thế mới có thể làm ra những việc này, trên dưới Giao Tộc không biết nói gì nữa, hận đến nghiến răng nghiến lợi.