Mặt trời dần ló dạng, vượt lên khỏi mặt biển, ánh mặt trời vàng óng, toàn bộ mặt biển đã biến thành màu vàng nhạt, sóng gợn chập trùng, rực rỡ chói mắt.
"Đi thôi, đi Thánh Chiến!"
Sau khi thu dọn xong xuôi, hai người này đạp biển phướng về nơi xa. Thiếu niên thì đẹp trai dễ thương, như là trích tiên giáng trần. Nữ tử tay áo phất phơ, được ánh nắng vàng óng bao phủ, thánh khiết và xuất trần.
Hai người giống như là đôi thần tiên trong nhân gian đón ánh bình minh đạp sóng tiến tới, vô cùng an lành và yên tĩnh, là một hình ảnh rất xinh đẹp nói không nên lời.
Nhung mà, những chuyện mà bọn họ thảo luận chẳng nhẹ nhàng chút nào, tựu hồ có hơi chút... Bạo lực, những lời nói trôm cướp được thốt ra từ trong miệng bọn họ cực kỳ tự nhiên.
"Trước hết đối phó tên hậu nhân Hải Thần cái đã, ta cảm thấy Tam Xoa Kích trong tay hắn không tầm thường đâu, hơn nửa là pháp khí Thượng Cổ bị phong ấn đấy."
“Món đó không dễ cho lắm, hay là chuyển sang thứ khác xem, trong cơ thể của bộ tộc Hỏa Viêm Ngư có viêm trấp(chất lỏng rất nóng) thần tính, là vật vô giá, có thể luyện được Thánh Khí, ta cảm thấy đây mới là vật đáng giá để chúng ta cướp."
Bọn họ cùng dạo chơi trên biển, hướng tới gần hang ổ Côn Bằng, bởi vì toàn bộ quần hùng đều tập trung ở nơi đây, dọc theo đường đi bọn họ không ngừng đảo mắt nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm con dê béo kia.
Cách rặng đá ngầm không xa có một tòa tế đàn nổi trên mặt biển, có một người thiếu niên ngang nhiên đứng ở phía trên, trong tay cầm một thanh chiến kích màu vàng, không nhúc nhích gì cả mà cứ nhìn chằm chằm về phía hang ổ Côn Bằng đặt trên rặng đá ngầm nơi xa.
"Ồ, gia hỏa này cũng mạnh mẽ đấy chứ, Hải Thần có hậu nhân được như thế này thì quả thật chết cũng nhắm được mắt." Thiếu nữ khẽ nói.
Cũng không biết từ lúc nào những sinh linh Hải Tộc lại xây lên một tòa cao đàn, rộng rãi và cao to, nổi trên mặt nước đối diện với rặng đá ngầm Côn Bằng kia.
Trong ánh bình minh, tòa tế đàn này tỏa ra ánh sáng rực rỡ, lưu chuyển từng gợn sóng, giống như là một con quái vật khổng lồ đang ngủ đông ở đây.
Đây là biểu tượng của Hải Thần, được bọn họ xây dựng nên vì để cho vị thiếu niên kia đi vào trạng thái nhập tĩnh cấp độ cao hơn, để cảm ngộ bí pháp Côn Bằng.
Hiển nhiên, hiện tại cũng không riêng mình Thạch Hạo biết được điều đó, sự thật là có một vài sinh linh khác cũng đã biết thần sào hiện lên phù văn.
"Nguyên lai là như thế." Thiếu nữ nghe Hùng Hài Tử giải thích thì bừng tĩnh, ánh mắt lay chuyển lộ vẻ suy tư.
"Thôi, không cướp chiến kích hoàng kim của hắn nữa, trước tiên ta muốn đoạt Côn Bằng pháp của hắn." Bỗng nhiên nàng nói như thế.
Hùng Hài Tử giật mình, nói: "Đó chính là cảm ngộ của hắn, là vật được khắc dấu trong đầu, ngươi có thể đoạt được sao?"
"Ta có một cổ pháp, trong nháy mắt có thể hiểu rõ tâm tư của hắn đang suy nghĩ thứ gì. Đương nhiên, phương pháp này rất khó thi triển, hơn nữa mặc dù có cơ hội những cũng sẽ rất nhanh trôi qua, dù sao cũng có thể thử nghiệm xem sao." Thiếu nữ lên tiếng.
Hùng Hài Tử nghe thế thì lạnh cả tóc gáy, nhanh chóng lùi lại, cái bà mập này sao lại đáng sợ như thế chứ? Khiến nó có chút sợ hãi, vạn nhất gây phiền phức cho nó nữa thì khổ.
"Đừng sợ, thi triển loại pháp môn này rất phiền phức, tốt nhất là đánh cho hắn ta ngất xỉu, nếu không thì rất khó thành công. Yên tâm rồi chứ, tỷ tỷ hiện tại sẽ không chỉnh đốn ngươi đâu." Nàng nở nụ cười xinh đẹp, đón ánh bình minh, trong có vẻ cực kỳ rực rỡ, ngay cả sợi tóc cũng nhiễm phải hào quang vàng óng, cả người xinh đẹp không tả thành lời.
Thạch Hạo lui lại một khoảng cách nhất định, cái bà mập này có chút đáng sợ, vạn nhất dính phải pháp môn này thì toàn bộ trên cơ thể cũng chẳng còn bí mật nào nữa.