Sắc mặt của thanh niên tóc xanh trở nên âm trầm, rất khó nhìn, thân thể hắn được một chùm ánh sáng mờ ảo bao phủ, trong tay cầm một thanh kim tiên (roi vàng), từng bước bước tới, quả thật hắn đã chịu đựng hết nổi rồi.
Mặt biển lay động theo bước chân của hắn, đến cuối cùng liền biến thành những cơn sóng lớn ngập trời, đây chính là cơn thịnh nộ của hắn, biển xanh chập trùng và cuồn cuộn theo.
Trước đây không lâu bị xé tươi, trở thành một vết dơ không thể phai trong đời hắn, không cần suy nghĩ nhiều, những tin tức này mà truyền lại Thái Cổ Thần Sơn thì hắn không còn tư cách để trở thành người kế thừa nữa.
"Niêm phong bốn phương lại cho ta, ta muốn đích thân đối phó nó." Thanh Vân lên tiếng, ánh mắt lạnh lẽo, đạp trên mặt biển chỉ thẳng thanh kim tiên về mi tâm Thạch Hạo.
"Ta ghét những ai chỉ thẳng mặt ta." Hùng Hài Tử bất mãn.
"Mười Động Thiên ghê gớm lắm sao? Nhìn cho kỹ ta giết ngươi bằng cách nào, phá nát từng tòa từng tòa Động Thiên một, khiến cho ngươi chỉ biết đứng nhìn mà chẳng thế phản kháng!" Thanh niên tóc xanh có chút giận dữ, nghĩ tới tư cách của người kế thừa, sát ý của hắn lại nổi lên.
Thanh kim tiên trong tay hắn đè xuống, ầm một tiếng, biển rộng nứt ra, phân tách sang hai bên, ở giữa xuất hiện một lối đi, một luồng uy áp mênh mông giáng xuống.
Thanh kim tiên nhanh chóng biến lớn, trong nháy mắt đã như một cây cột chống trời, cực kỳ to lớn, phát sáng bên trong sóng biển rồi sau đó bổ xuống, thanh thế kinh người.
Thạch Hạo thấy thế những vẫn chưa tránh né, dưới chân nó xuất hiện một đại lộ kim quang, nó nhanh chóng vọt tới, chủ động đón đánh!
Bàn tay phải của nó vươn ra, một con Toan Nghê theo bàn tay đó vọt lên, một chưởng này uy lực còn giống như là sức mạnh của Toan Nghê, nện thẳng lên trên thành kim tiên, tiếng coong coong vang vọng, nước biển bị chấn động tạo thành những cơn sóng ngập trời.
"Ngươi..."
Thanh Vân biến sắc, thời gian mới bao lâu? Một thiếu niên mới vừa tiến vào Hóa Linh Cảnh lại có thể lấy cứng chọi cứng với hắn, tay không tiếp bảo cụ của hắn, đây là uy thế cỡ nào?
"Thật là lợi hại, nó làm sao được thế, mới cách ba tháng mà đã đạt tới trình độ này rồi," Ở bên cạnh có một tên thần bộc giật mình.
"Không đúng, linh quang nơi thân thể nó sao lại chồng chất nhiều như vậy, mưa ánh sáng bay lượn, cứ như là đạt tới cái cảnh giới được kia trong truyền thuyết kia thì phải." Một tên thần phó hoài nghi rồi sau đó chấn động.
"Keeng!"
Thạch Hạo lăng không tiến tới, đôi cánh vàng ở sau lưng chấn động, giống tố mãnh liệt, cả mặt biển nổi lên từng cơn sóng lớn, tia chớp đan dệt, cảnh tượng kh*ng b*.
Nó đạp xuống, đôi nắm đấm nên thẳng về thiếu niên tóc xanh, ẩn chứa một loại khí thế quyết chí tiến lên, duy ngã độc tôn, con ngươi trở nên sáng bóng kinh người.
"Mở!"
Thanh Vân hét lớn, thanh kiếm tiên trong tay quét ngang, muốn chặt chứt đối thủ, ký hiệu dày đặc, giống như là từng câu thần chú vang lên, bùm bùm vang vọng.
"Keeng!"
Làn này, Thạch Nào từ trên cao nện thẳng xuống thanh kim tiên, chấn cho món bảo cụ này gần như biến dạng, ong ong run rẩy, ánh sáng tăng lên.
"Mở cho ta!" Thanh Vân hét lớn, phù văn đầy trời, nhanh chóng vọt tới, hình thành nên một màn ánh sáng bao phủ và bảo vệ bản thân hắn, đồng thời đánh giết về đối thủ.
Nhưng mà, không ai nghĩ tới sự mạnh mẽ của Thạch Hạo lại kinh khủng đến như thế, cả người nó phát sáng hình thành nên một vòng xoáy màu vàng, nuốt chửng lấy linh lực của Thanh Vân, phá hủy đi phù văn của hắn.
"Chuyện này, không chỉ dựa vào bảo thuật tuyệt diệu của nó, mà thân thể của nó cũng như thế, dĩ nhiên đã thông linh, hóa tất cả linh lực để cho bản thân sử dụng!"
"Chuyện này không phải là đã đi tới một bước kia hay sao, trong truyền thuyết... 'Thân thể thành linh' ?"
Mấy tên thần phó khiếp sợ, không thể tin được.
"Keeng", "Keeng"...
Thạch Hạo cứ như là một vị thiên thần, lăng không mà xuống, hết quyền này đến quyền khác nện xuống bên dưới, không dừng đánh vào bên trên thanh kim tiên kia.
Rất nhanh, món bảo cụ có hai mươi tám khớp, bốn cạnh liền biến dạng, thanh kim tiên không phải là nhuyễn kiếm mà giống như một thanh kiếm nặng không mũi nhọn, lúc này lại cong vẹo, sau đó phát ra những tiếng răng rắc rồi xuất hiện những làn vết nứt.
"Keeng!"
Một đòn cuối cùng, Thạch Hạo tung ra một quyền, nện thẳng lên trên món bảo cụ này, một tiếng răng rắc vang lên, rốt cuộc nó đã không chịu nỗi, vỡ tung ngay tại chổ.
"Sao thể như thế được?!" Con mắt của Thanh Vân trở nên đỏ ửng, đây chính là bảo cụ mà hắn đã lấy máu thịt để tẩm bổ, làm bạn với hắn qua rất nhiều năm, linh tính mười phần, cứng rắn đến nổi không gì phá nổi, làm sao giờ lại bị người khác tay không đánh gãy?
"Cũng chẳng phải là thứ tốt gì, không phải chỉ là một cây roi nát bét thôi sao?" Thạch Hạo bĩu môi, dửng dưng như không, nó lao tới muốn bắt lấy Thanh Vân.
Thanh Vân giận dữ, bảo cụ quý trọng như tính mạng của mình mà lại bị người khác phá hủy khiến cho hỏa khí của hắn ngập trời, vô cùng vô tận hoàn toàn trở nên liều mạng.
Hét dài một tiếng, hắn hiện ra bản thể hóa thành một con Thanh Loan, cảnh chim sáng rực, chiếu sáng cả bầu trời, bay ngang bầu trời, cả trời toàn là phù văn và hào quang, chấn động cả vùng biển nơi đây.
"Sinh linh thuần huyết!"
Xa xa, một đám người kêu to, tất cả đều bị kinh động.
Thanh Loan vừa hiện ra, thiên địa thất sắc, nó dài tới mười mấy mét, hót vang đầy kêu ngạo, phù văn màu xanh cứ như là mưa ánh sáng tỏa ra xung xanh, hóa thành những ngôi sao to lớn, toàn đổ đánh về đối thủ.
Thế nhưng, kết quả lại khiến người kinh ngạc, Thạch Hạo đứng trên mặt biển, cả người phát sáng, còn giống như là một vị linh thai, thu nạp tinh khí thập phương, luyện hóa toàn bộ những ngôi sao đang hướng tới, hút vào trong cơ thể.
"Chuyện này... Quá kh*ng b* mà, nó đến cùng là người phương nào, một đòn trí mạng của sinh linh thuần huyết mà bị phá giải một cách dễ dàng như thế."
Mọi người thán phục, mắt chữ "A" miệng chữ "O", không tin vào mắt mình nữa.
"Đúng rồi, chính là 'Thân thể thành linh', nó chính là một thiên tài tuyệt đỉnh mà, mới vừa ba tháng mà thôi, đáng tiếc... Chúng ta đã bỏ qua rồi, lại đi đối địch với nó!"
Vài tên thần bộc thở dài, cực kỳ hối hận.
Bọn họ cũng không dám kéo dài nữa, nhanh chóng ra tay ép về phía trước, nếu không thanh niên tóc xanh hẳn sẽ phải chết, khẳng định không phải là đối thủ có nó.
Tứ đại thần bộc đồng loạt xuất thủ, phân thành bốn hướng đánh úp về Thạch Hạo, lập tức liền hóa hành bốn luồng điện quang, đây là đòn tuyệt sáng, bọn họ muốn b*p ch*t tên thiên tài này phòng ngừa sau này trở thành mối họa lớn.
"Keeng!"
Một tảng đá óng ánh bay ra, đánh ngay mi tâm của một tên thần bộc, ngay lập tức hắn hét thảm một tiếng, xương trán xém tí nữa bị nứt đôi ra, máu chảy đầy ra ngoài.
"Đau chết ta mất, tên nào dám phá quấy giấc ngủ của ta hả?" Đả Thần Thạch kêu thảm thiết, từ trong nước vọt lên rồi bay về bên người Thạch Hạo.
"Xoẹt!"
Một luồng ánh kiếm bổ ra, kiến gãy phát uy, khiến cho một tên thần phó khác phải tránh lui không dám tới gần.