Một cặp cửa đá vô cùng lớn ngăn cản đường đi, bên cạnh cửa đá có cổ mộc, đó chính là cổ mộc đã xây nên tổ Côn Bằng, giống như là vách tường ngăn cản ở phía trước, khiến cho cách cửa đó trở thành con đường duy nhất để vượt qua.
"Chúng ta đã tiếp cận được với lối vào chân chính của hang ổ?"
Tuy mọi người đã đi vào rất lâu rồi thế nhưng vẫn chưa hề nhìn thấy được những cổ mộc xây nên tổ, mọi người có những lý do để hoài nghi, hiện tại mới chính thức tiếp cận trung tâm.
Một con hải thú xuất hiện, dài tới mấy trượng, đây là một con Hải Kình (kình: cá voi) hóa thành một nửa thân người, nó nhanh chóng tiến tới đẩy mạnh cánh cửa đấy, thế nhưng không thể nào lay động được.
Lại có một vài tên sinh linh muốn đào những cây cổ mộc ra, muốn từ nơi đó tạo thành một đường đi vào bên trong, nhưng phù quang như nước trút mạnh xuống, đánh văng toàn bộ bọn họ ra.
Một con Bạo Viên màu bạc xuất hiện, vô cùng hấp tấp, chắc đã mất kiên nhẫn từ lâu nên nhanh chóng lấy ra bảo cụ của bản thân đánh mạnh về hai cánh cửa đá không lồ kia, nó muốn phá tan cánh cửa này.
"Ầm!"
Tiếng vang rung trời, như là sét trên cửu thiên. Bên trong hang ổ Côn Bằng, cửa đá phát sáng, quần hùng kinh hãi, một luồng gợn sóng to lớn truyền ra, bao phủ thập phương khiến người khác sợ hãi.
Vô số cường giả bị luồng sóng này chấn động cho nổ tung, bọn họ không đỡ nổi một đòn, đầy trời đều là máu tươi, xương cốt văng khắp nơi, vô cùng thê thảm.
Chuyện này xảy ra quá đột ngột, chỉ một đòn như thế thôi mà tối thiểu phải có ba phần mười người chết đi, tất cả đều bị gợn sóng kia g**t ch*t, những chỗ nó đi qua đều chân gãy tay lìa, không chết cũng bị thương.
Cảnh tượng có chút đáng sợ, lông tơ mọi người đều dựng thẳng đứng, từ lòng bàn chân đến đỉnh đầu đều tỏa ra khí lạnh, tất cả đồng loạt rút lui, ngay cả hô hấp cũng không thông.
"Con Bạo Viên đâu rồi, dám xúc phạm phù văn Côn Bằng, thật là đáng trách mà, muốn chết ở đây sao?!" Cũng không biết đã qua bao lâu thì mới có người lớn tiếng nguyền rủa, vô cùng phẫn nộ.
Biến cố xảy ra đột ngột như thế cũng khiến cho Thạch Hạo cũng bị xung kích nhất dịnh, nó dùng kiếm gãy hộ thể, lại tránh ở phía sau đám người thế mà vẫn phải phun ra mấy ngụm máu lớn, thế nhưng cuối cùng cũng không nguy hiểm đến tính mạng.
Cả đám người rút lui, ai cũng đều trọng thương cả, cốt văn của đạo tràng bên trong Côn Bằng tiêu diệt rất nhiều người, thi thể đầy đất, những người còn sống sót đều sợ hãi trong lòng.
Những người nắm giữ tàn cốt Côn Bằng chịu tổn thất nhỏ nhát, cốt văn vẫn không có nhằm thẳng tới bọn họ, mà những tàn cốt trong tay cũng bảo vệ họ, hóa giải một trận đại sát kiếp vừa rồi.
"Chư vị, đừng giấu diếm nữa, di cốt Côn Bằng mà chúng ta đạt được đều tổn hại nghiêm trọng, phù văn diệt vong, cũng chỉ có thể đi tới một bước này thôi. Ta nghĩ trong số các vị chắc vẫn còn có người nằm giữ, hiện tại hãy cùng nhau đồng tâm hiệp lực mở ra cánh cửa này, đặc biệt là những vị bằng hữu bên trong Hải Tộc, ta tin chắc trong tay các vị sẽ có Bằng Cốt."
Một nhóm người đứng ở đầu lên tiếng mói, bọn họ là một liên minh, là cường giả của Thái Cổ Thần Sơn, dẫn đầu là mấy vị thiếu niên thiếu nữ, ai nấy đều rất bất phàm, tinh thần sung mãn.