Hậu nhân Hải Thần tóc dài bay lượn, vẻ mặt chẳng hề thay đổi, bàn tay vung lên chiến kích chém thẳng về đằng trước, sóng biển hoàng kim ầm ầm dâng trào.
Thạch Hạo nhanh chóng lướt sang ngang, né tránh đòn đánh này, ánh kích như là sao chổi, mang theo cả đoàn ánh vàng phía sau đuôi nhanh chóng quét tới, "xoẹt" một tiếng, chia cắt nước sông.
Một tảng đá ngầm thật to bị chặt đứt, rới giữa dòng sông, "bụp bụp" một tiếng, những bọt nước bắn tung tóe.
Cảnh tượng rất kh*ng b*, phải biết rằng đây không phải là nơi bình thường, là đạo trường của Côn Bằng Thái Cổ, chư hùng đồng loạt ra tay ở đây cũng rất khó phá tan sông núi.
Oai nghiêm của một kích, khí thôn sơn hà, bao phủ bốn phía!
Tất cả mọi người đều thất kinh, người này rất đáng sợ, trong hàng ngũ Hóa Linh Cảnh thì đã đăng phong tạo cực, luận thực lực thì chắc chắn vô địch, được xưng là thiếu niên Hải Thần tái thế cũng không quá đáng.
Con ngươi của Thạch Hạo nhanh chóng co rút lại, tình huống vô cùng gay go, nếu như hai người ở cùng một cảnh giới thì tự nhiên có thể chiến một trận, thế nhưng nó cũng chỉ mới tiến vào Hóa Linh Cảnh không lâu mà thôi.
Nó bị ép đến một bước này, không thể không chiến, hậu đại Hải Thần bễ nghễ quần hùng, ngay cả tôi tớ của mình cũng hung hăng như thế, thực sự rất khinh người, khiến cho người người khó mà chịu đựng nổi.
"Giết người hầu của ta, lấy mạng đổi mạng!" Hậu nhân Hải Thần bình tĩnh nói, làn tóc xanh rồi tung, lấp lánh hào quang, ánh mắt trong vắt, lần nữa lại giơ chiến kích lên.
"Vù!"
Trong hư không hào quang cứ như là sóng biển, kịch liệt dâng trào.
Lần này Thạch Hạo chủ động công kích, không có lựa chọn nào khác, mới tiến vào Hóa Linh Cảnh nên chỉ có thể vận dụng sức mạnh mạnh mẽ nhất thì mới có thể cùng hắn chiến một trận.
Mười tòa Động Thiên hiện lên, nối liền tạo thành một vòng thần hoàng, bao phủ nó lại bên trong, nó giống như đặt thể thể của mình vào trong vầng thái dương óng ánh, hào quang rực rỡ tỏa ra xung quanh.
Thời khắc này, trong hư không liền xuất hiện một luồng sức mạnh không tên, từng sợi từng sợi khí lánh dâng lên, giam cầm cả thế giới này lại.
Thần hoàn bất hủ, Thạch Hạo vung kiếm, cứ như là một vị thiên thần xông về phía trước, một bước bước ra thiên địa run rẩy, phảng phất cả trời đất cùng cộng hưởng theo.
Mọi người đứng cạnh đấy khiếp sợ, nhận thấy mình khó lòng nhúc nhích được, bị thần hoàn soi sáng nên giống như là tượng đất, mất đi năng lực hoạt động.
Kiếm gãy như cầu vồng, ánh sáng đen tăng mạnh, Thạch Hạo xoay chuyển cánh tay phải rồi bổ thật mạnh xuống đầu lâu của hậu nhân Hải Thần.
Rất nhiều người hoảng sợ, không ngừng rung động, Tên thiếu niên Hải Tộc đứng ở giữa kia khó có thể nhúc nhích được, cho nên không thể phòng ngự.
"Chủ nhân!" Xa xa, một đám chiến giả Hải Tộc run rẩy, lớn tiếng gọi, mười tòa Động Thiên đều hiện, hóa thành một vòng thần hoàn óng ánh, cảnh tượng đáng sợ đến khiến ai nấy đều phải ngây người.
Đang lúc mọi người đang hoảng sợ, cho rằng kết cục đã định, trận chiến này sẽ nhanh chóng kết thúc thì toàn bộ đột nhiên thay đổi.
Một vệt kim quang xé rách thiên địa, tên thiếu niên đứng ở giữa kia một tay nắm chặt chiến kích chỉ thẳng lên trên, cả người bùng phát thần mang vạn trượng, đầu tóc dài màu xanh lam bay lượn, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo.