Chiếc thuyền giấy màu đen rất nhỏ, chỉ to bằng lòng bàn tay, nhỏ xíu và tinh xảo, nào có khí thế như U LInh Thuyền được, chớ đừng nòi chi là cao to như ngọn núi.
Thạch Hạo run sợ, U Linh Thuyền trôi nổi từ thời Thượng Cổ cho tới nay, hình dáng ban đầu của nó là như thế, bắt nguồn từ đây?
Dòng sông này chính là do linh khí hóa thành, óng ánh trong suốt, dâng lên hào quang, vừa mới tới gần thì khiến cho người khác cảm giác như vũ hóa phi thăng, toàn thân cực kỳ thư thái.
Thạch Hạo hoài nghi, cánh cửa kia có hay là không nối liền với Thần Giới, nếu không thì sẽ đến chỗ nào đây, là nơi nào mà linh dịch lại hóa thành dòng sông?
Nếu như là ở Đại Hoang thì quả không thể nào tin được, một dòng sông như thế thì sẽ gợi nên những cuộc đại chiến Cổ Quốc, những đại giáo Thượng Cổ từ khắp nơi đến tranh giành, thật sự quá quý giá.
Nó đi tới phụ cận, lòng bàn tay lóe lên phù văn, thu lấy chiếc thuyền giấy đang xuôi dòng lên trên tay, lập tức cảm thấy một luồng sinh cơ vô cùng dồi dào.
Cùng lúc đó, linh hồn nó run lên, thiếu chút nữa thì đã ngã quỵ xuống đất, cảm giác nhật nguyệt tinh hà bay lượn khắp nơi, hoàn toàn mờ mịt, thiên địa dường như lật úp xuống.
"Đây là..." Thạch Hạo ngơ ngác, nửa ngày sau mới ổn định lại được tâm thần, uy thế như thế nào đây, hết thảy đề do chiếc thuyền giấy màu đen này tạo ra.
Rốt cuộc, trong đầu nó trống rỗng, tất cả bắt đầu tĩnh lặng lại, không có bị ảnh hưởng của gợn sóng nữa.
Chiếc thuyền giấy trông rất mới, giống như vừa được gấp không bao lâu, bên trên có một hàng chữ, mềm mại và cứng cáp, lưu động những màu sắc kỳ lạ, đây là một hàng chữ bằng màu: Chỉ còn lại mỗi mình ta.
Theo tiếng gió bay lên, theo dòng sông rồi biến mất, phảng phất như có một cô gái đang thở dài, từ thời Thượng Cổ truyền đến, trong đó có thương cảm, thê lương...
Lông tóc của Thạch Hạo dựng đứng, chiếc thuyền giấy vẫn như trước, rất là mới, máu vẫn còn chưa khô, lẽ nào cô gái này gặp chuyện, bị gian giữ ở đằng sau cánh cửa rực rỡ kia?
Không đúng, máu tươi vẫn chưa khô, vẫn đỏ tươi óng ánh, thế nhưng nó lại rõ ràng cảm nhận được một loại sức mạnh của năm tháng trên thân thuyền giấy, nếu tập trung cao độ thì sẽ cảm ứng được.
Mọi người phát hiện U Linh Thuyền từ Thượng Cổ, thế nhưng chiếc thuyền giấy màu đen này bắt nguồn từ nơi đâu, việc này không thể dự đoán được, ngoài trừ nó ra thì bí mật của chiếc thuyền giấy màu đen này thế nhân vẫn chưa ai biết được.
Trong lòng Thạch Hạo trở nên hồi hộp, khó mà bình tĩnh được.
Chiếc thuyền giấy màu đen đến từ nơi nào, lẽ nào là từ một thế giới khác, phiêu lưu từ vạn cổ? Đến bây giờ dòng chữ bằng máu vẫn chưa phai mờ, đến cùng nó ghi như thế nhằm nhắn gửi cho ai.
"Công Bằng và hang ổ Thái Cổ, còn tiếp giáp với cánh cửa này, chuyện này..." Trong lúc nhất thời Thạch Hạo không biết nói gì, một mình đứng ở nơi đó, thời gian thật lâu vẫn không nhúc nhích gì cả.
Rất lâu, xa xa những tiếng la giết truyền tới mới khiến nó thức tỉnh.
Nó cuối đầu nhìn chiếc thuyền giấy màu đen, không biết vì sao, chiếc thuyền này khiến cho lòng hắn bồi hồi, phảng phất như nhìn thấy một cô gái ngồi trên chín tầng trời vô cùng thê lương, ngoái đầu nhìn lại vạn cổ xa xôi rồi biến mất.
Nó dùng sức lắc lắc đầu, phục hồi lại tinh thần.
"Vệt máu này thật là mạnh, cũng thật thần bí, cũng chỉ có chiếc thuyền giấy màu đen này mới có thể ghi được như vậy." Thạch Hạo thán phục.
Vết máu đỏ tươi bên trên chiếc thuyền giấy ẩn chứa một thần năng mênh mông khó lường. Không phát động thì thôi, một khi phát động, cả thiên địa đều biến sắc!