"Xoẹt!"
Phù văn cứ như là dung nham, vô cùng hừng hực, chảy từ trên hư không xuống, mấy tên thần bộc cùng đồng loạt xuất thủ, chậm một bước là bị người ta xé thành hai nửa rồi.
Thạch Hạo thở dài, nhanh chóng hóa giải.
Cũng trong lúc đó, những đám phù văn kia hạ xuống, hơn phân nửa là bao lấy Thanh Vân, tiến hành bảo vệ hắn.
Nói tóm lại, bản thân của Thanh Vân cũng mạnh mẽ, nếu không vừa nảy bị Thạch Hạo xé đôi thành hai nửa thì không có khả năng sống sót rồi.
"Bùm!"
Thạch Hạo tung ra một đòn cuối cùng, hai tay phát sáng, toàn bộ tác dụng lên trên người thiếu niên tóc xanh kia, khiến cho xương cốt toàn thân hắn vang lên đùng đùng, đứt thành mấy chục đoạn.
Đáng tiếc lại bị phù văn của đám thần bộc kia ngăn cản, không thể tấn công hoàn toàn được, mấy tên sinh linh kia hết sức lợi hại, ngay lập tức hóa giải đi luồng sức mạnh bá đạo này.
"Bắt lấy nó!"
Mấy tên thần bộc ra tay, không hẹn mà cùng lúc trấn áp Thạch Hạo, biểu hiện của thiếu niên này vượt quá mức tưởng tượng của bọn họ.
Mười Động Thiên dung hợp và liên kết lại, không ngờ thần uy lại kinh khủng như thế. Những gợn sóng bất hủ được phóng thích ra, đây chính là đang khai sáng kỳ tích hay sao, bước lên con đường mà chưa từng người nào đi qua!
Hôm nay, bọn họ đã là địch, nếu cứ để mặt thiếu niên này rời đi, tương lai khi nó trưởng thành thì sẽ đạt đến mức độ nào đây? Ngay cả đến Thần Sơn cũng phải kiêng kỵ, chỉ vừa tưởng tượng thôi thì đã sợ rồi.
Hơn nữa, hắn có thể đột phá cực cảnh, bước qua con đường cuối cùng của tiền nhân, ngay cả với tôn giả cũng phải chấn động, nếu như bắt được nó, chắc chắn nhờ vào nó mà tôn giả sẽ ngộ ra được thứ gì đó.
Bên trong đám thần bộc có Hoàng Kim Thú, có di chủng Thái Cổ tu hành năm tháng dài đằng đẳng, tất cả đều vô cùng mạnh mẽ và kinh người, tùy tiện xuất hiện một nơi nào đó cũng đủ dấy lên những cơn sóng lớn rồi.
Nhưng mà, ở nơi đây lại bị áp chết, hang ổ Côn Bằng cứ như là thủy triều dâng tròa, khiến cho những người này chỉ có thể phát huy sức chiến đấu đến Hóa Linh Cảnh mà thôi.
Dù vậy thì cũng rất kh*ng b*, phù văn sáng rực, như những ngôi sao óng ánh hạ xuống, ngay cả thiên khung cũng phải rung rẩy, vang vọng ầm ầm.
Thạch Hạo nhanh chóng né tránh mũi nhọn, quyết đoán lùi lại phía sau, cũng không có mạnh mẽ chống đỡ bọn họ, chỉ vừa mới tiến vào Hóa Linh Cảnh cũng không phải là thời điểm để nó phát uy và quét ngang chư địch, có thể tạo nên được chiến tích như vừa nãy thì cũng đủ để kiêu ngạo rồi.
"Chạy đi đâu!"
Vài tên thần bộc hét lớn, muốn xông về phía trước, thế nhưng đúng lúc này lại có một luồng nóng rực ập tới, giống như phải nung nấu bọn họ vậy, ánh sáng đỏ thẩm cứ như là thủy triều che kín cả bầu trời.
"Đó là cái gì?" Tất cả mọi người đều kinh ngạc thốt lên, không riêng gì bọn họ, tất cả sinh linh ở trên thềm đã cũng sợ hãi, nhanh chóng nhường ra một lối đi.
Bên trong biển xanh hoàn toàn mờ mịt, hơi nước bốc lên cứ như là những đám mây che kín bầu trời, cả trên trời lẫn cả dưới biển xanh, sương trắng cuồn cuộn giống như mây trắng từ trên cửu thiên hạ xuống, bao phủ lấy đại dương vô tận.
Mà ở bên trog biển, thủy triều đỏ đảm, nhanh chóng ập tới, vô cùng vô tận, cả mặt biển như bị sấy khố, biển rộng hóa thành sương mù che kín cả thềm đá.