Vừa mới thấy mặt là nói một câu, ngươi còn chưa chết, lạnh lùng như vậy, cái giọng điệu này, cho dù là tượng đất cũng phải tức giận ba phần.
Huống hồ, được bọn họ mời tới giúp đỡ, một đường đồng hành, thời khắc mấu chốt lại bị bọn họ bỏ đá xuống giếng, sao mà không khiến cho Thạch Hạo trở nên lạnh lẽo, ẩn đầy sát khí được.
"Câm miệng." Thiếu nữ áo tím mở miệng, quát thật lớn thanh niên tóc xanh kia, nàng rất bất mãn với lời nói của hắn ta, nếu không phải vào lúc quan trọng hắn ta công kích U Linh Thuyền, giờ gặp lại, muốn mời Thạch Hạo gia nhập với bọn họ lần nữa, hiện tại... Rất khó khăn!
"Vân Hi, muội hơi quá đáng đấy, lại nói chuyện với ta như thế hả?" Thiếu niên tóc xanh lên tiếng, trên mặt lộ vẻ không vui.
Thiếu nữ áo tím nghe thế thì chỉ hừ lạnh, không thèm để ý tới hắn nữa, mở miệng nói với Thạch Hạo, nói: "Trước đây đều là lỗi của chúng ta, sau này sẽ cho ngươi một câu trả lời hoặc bồi thường thích đáng."
"Đúng rồi, Thanh Vân quá l* m*ng, làm chút chuyện hơi quá đáng, nhưng ngày sau chắc chắn sẽ bồi thường, nhất định khiến hắn ta đau lòng mà dâng lên một báu vật cho ngươi." Ngân Tuyết cũng lên tiếng.
Hiển nhiên, các nàng không muốn từ bỏ, cực lực lôi kéo Thạch Hạo, hy vọng có thể tiếp tục hợp tác, lời nói vô cùng nhẹ nhàng.
"Ta chỉ có hứng thú với thuần huyết của hắn, không biết là dược hiệu có mạnh không nữa." Thạch Hạo nói.
Ánh mắt của Thanh Vân lạnh lẽo, khóe miệng lộ nụ cười gằn, nói: Nhìn thấy không, nó chẳng thèm quan tâm đến sự lôi kéo của các ngươi mà còn muốn giết ta nữa đấy."
Mấy tên thần bộc thở dài, không thể nào cữu vãn được nữa. Mà thiếu nữ áo tím Vân Hi lại cau mày, cặp mắt chuyển động, trừng mắt Thanh Vân, không không phải là hắn thì sao lại như thế này được.
"Mạng của tên này quả nhiên rất lớn, tiến vào U Linh Thuyền mà cũng không chết, coi như cũng là một quái nhân, trên người hẳn là có gì đó quái lạ." Thanh Vân mở miệng, sau đó lộ một tia cười đểu, nói: "Đúng là cần phải có nó mới mở ra được thông đại, thế nhưng cũng không nhất thiết phải hợp tác, chỉ cần bắt tới tay là được rồi."
Hắn rất thẳng thắng, vô cùng kiêu căng, ngay lập tức ra hiệu cho những lão bộc bên cạnh mình ra tay, bắt lấy Thạch Hạo.
"Các ngươi cảm thấy sao?" Nói tới câu này, nụ cười trên mặt Thanh Vân càng lạnh hơn, nói: "Nếu đã gặp nhau, vậy thì không trách được, bắt nó lại, cần gì phải tốn nước bọt lôi kéo ệt."
Thứ giọng điệu này, tư thế này khiến cho người khác không giận không được, hắn đề nghị bắt lấy Thạch Hạo, ép nó phải mở thông đạo.
"Bò qua đây mà nhận lấy cái chết đi." Thạch Hạo mở miệng.
Vẻ mặt của Thanh Vân lập tức lạnh lẽo, nói: "Cũng chưa chắc đã cần tới ngươi, hiện tại đều đồn đại rằng, sào huyệt Côn Bằng xuất hiện, lần này tự động mở ra, không cần thủ đoạn đặc biệt nào cả. Lúc nữa bắt được ngươi, tuyệt đối đừng giữa dụa, nếu không cái mạng của ngươi sẽ không còn nữa đâu."
"Ồn ào, có thực lực thì bò tới đây, phiền phức," Thạch Hạo rất bình tĩnh và lộ một dáng vẻ đầy sỉ nhục.
"Bắt nó!" Thanh Vân hét lớn, ra lệnh ấy lão bộc bên cạnh mình.