Mấy vị lão giả đang ngồi xếp bằng ở trước thiên cung tự nhiên có thân phận cực kỳ cao, pháp lực vô cùng cao thâm, được xưng là Chí Cường Giả một phương, đều là những nhân vật thủ lịnh của mấy phương thế lực lớn.
Vào lúc này, một người đứng lên lớn tiếng nói, lập tức khiến cho thanh niên tóc xanh dừng lại, không dám ra tay nữa.
Thạch Hạo đứng nơi đó, bình thản nhìn ông ta, nói: "Không phải cháu gây sự, mà bọn họ quá khinh người."
Máu tươi vẫn còn vương trên mặt đất, tên thiếu niên kia bị chia năm xẻ bảy, máu ướt cả Thần Sơn, chuyện này khiến cho địa vị của nó phảng phất biến thành một vị Tiểu Ma Thần, nhiều năm qua có được mấy người dám đánh một trận như thế trên Thần Sơn này?
Không ít người chăm chú theo dõi nó, bởi vì sự mãnh mẽ vừa nãy của nó khiến cho bọn họ giật mình. Thần Sơn to lớn bống chốc trở nên yên tĩnh, mọi người đều đang chờ đợi, không biết những vị lão giả kia sẽ xử trí như thế nào.
"Ai mà chẳng có thời niên thiếu, chúng ta cũng đã từng ngông cuồng, thật là nhớ mà." Ông lão này cười ha ha, rất ư là hiền lành, cả người phát sáng, cũng không có trách tội ai nữa.
"Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, chỉ cần thêm mười năm trăm năm nữa, khi đó các ngươi quay đầu nhìn lại thì chút tranh chấp này cũng giống như là bọt sóng nhỏ, cũng chẳng đáng giá gì, bỏ qua cũng chẳng sao." Một ông lão khác cười nói, vẻ mặt vô cùng ôn hòa, cả người cũng giống như là một mặt trời nhỏ tỏa ra bảo huy.
Vốn ban đầu sẽ diễn ra một hồi chiến đấu thế nhưng cứ như thế bị hóa giải, trên đỉnh núi lại khôi phục sự an lành.
"Toàn bộ mọi việc đều đã chuẩn bị kỹ càng, cũng nên xuất phát thôi, những liên minh khác cũng đã xuất động cả rồi, chúng ta cũng không muốn rơi ở phía sau." Một ông lão khác nói.
"Lần này, chúng ta cũng đã có ước hẹn với một vài tộc khác rằng sẽ không ra tay, cho nên lần này đều phải dựa hết vào các ngươi vậy." Mấy vị lảo giả lên tiếng.
Thần sào Thái Cổ xuất hiện, bảo thuật Côn Bằng xuất thế, dấy lên phong vân cả thập phương. Nếu là đích thân những Chí Cường Giả này ra tay, trời mới biết được sẽ biến thành hình dáng gì.
Bọn họ có ước hẹn không được tiến hành quyết đấu, nếu không tổn thất sẽ rất nặng nề. Toàn bộ Hoang Vực khi đó sẽ không được an bình.
Hết thảy toàn bộ đều để cho những thế hệ nhỏ ra tay giải quyết, như vậy sẽ không tạo nên những tổn thất quá lớn được. Ai có cơ duyên to lớn, ai có thể đạt được bảo thuật Côn Bằng thì sẽ thuộc về người đó.
Trên thực tế, những lão giả này đều đã vượt qua Hóa Linh Cảnh, chịu phải sự hạn chế nên không cách nào ra vào hang ổ Côn Bằng, cho nên bọn họ mới từ bỏ tranh đầu và đều đặt hi vọng lên trên người của các tiểu bối của mình, đây mới chính là nguyên do chủ yếu.
Nếu như bọn họ có thể thuận lợi ra vào khu Hải Vực kia, không có e sợ gì thì đã hành động, bỏ mọi giá liều lĩnh đi tranh cướp, chiến đến long trời lở đất từ lâu rồi.
"Các ngươi phải tự lo lấy, lúc cần thiết thì cũng ta sẽ hiện thân để đảm bảo không một ai có thể quá hoại quy củ." Một lảo giả lên tiếng.
Tranh cướp, chắc chắn những nhân vật như những người này sẽ không tham dự. Bởi vì bọn họ không cách nào tiến vào được, thế nhưng muốn hoàn toàn thoát khỏi thần sào Thái Cổ thì rất khó nói.
Có lẽ sẽ có một tôn giả nào đó ra tay, giết sạch toàn bộ đám tiểu bối này. Vì để đạt được bảo thuật Côn Bằng, những chuyện tàn ác này đều có khả năng sẽ xảy ra.
Cuối cùng, bọn họ cũng xuất phát, chuyến đi này vô cùng nguy hiểm, bọn họ bước lên một thông đạo năm màu, đây chính là con đường nối liền với trời cao ở trên ngọn Thần Sơn.
"Khu Hải Vực kia rất đặc biệt, từ xưa tới nay cũng không biết đã có bao nhiêu người chết ở trong đó rồi, không một ai biết nguyên nhân vì sao, những năm gần đây mới biết được duyên cớ là Côn Bằng, các ngươi nhất định phải cẩn thận."
Trước khi rời đi, mấy vị lão giả tiến hành dặn dò lần cuối cùng.
Vào thời khắc cuối cùng, tổ phụ của thiếu nữ áo tím xuất hiện, ông ta chính là tôn giả chủ yếu để mở ra thông đạo năm màu lần này, xem ra vô cùng uy nghiêm.
Sau khi bước vào thông đạo thì Thạch Hạo hướng về phía ông ta chào hỏi, khiến cho vị tôn giả này toàn thân cứng đờ, sắc mặt biến thành đem xì, bàn tay run lên, thông đạo năm màu lập tực run lên khiến cho rất nhiều người sắc mặt tái nhợt.
"Ha ha..." Có một ông lão cười trộm.
Đây chính là người hộ sơn của bộ tộc, được xưng là Chí Cường Giả một phương, sau khi tiến vào Hư Thần Giới thì bị Hùng Hài Tử đánh cho nhừ tử, mấy ông lão cùng quen biết với ông ta, mỗi một lần nhớ tới chuyện này thì đều bật cười.