"Ánh mắt của hắn không được tốt cho lắm." Thiếu nữ nhỏ giọng giải thích, âm thanh rất nhẹ nhàng nhằm tránh cho cái tên nhóc con hung tàn kia giơ tay giơ chân nữa.
Mưa ánh sáng bay tán loạn, vương xuống bên dưới, bao phủ cả thiếu nữ áo tím, xung quanh những cánh hoa óng ánh bay lượn khắp nơi, khiến cho nàng trở nên siêu trần thoát tục, giống như không thuộc về nhân gian vậy.
Hiển nhiên, câu trả lời này có chút qua loa, không thể giải thích rõ ràng được khiến cho thiếu nữ tóc bạc chu mỏ, lầu bầu nói: "Không ngờ ánh mắt lại kém như thế."
Y phục của các nàng phất phơ trong gió, ngọc thể thon dài, lồi lóm hợp mắt, đường cong sắc nét, vòng eo của mỗi người rất nhỏ nhắn, dung mạo mỹ lệ vô cùng rạng ngời, chẳng giống với những kẻ mập chút nào.
Trên mặt thanh tú của Thạch Hạo lộ vẻ ngờ vực, hỏi: "Sao lại thì thầm to nhỏ thế này?"
Mấy người đứng đối diện đánh giá nó, ánh mắt đầy quái dị, rất tò mò về nó, kinh ngạc rằng vì sao chỉ là một thiếu niên Nhân Tộc mà lại phi phàm như thế, mở ra được cả mười Động Thiên.
"Vừa nãy, hình như ta nghe thấy ngươi nói chúng ta mập, có đúng hay không?" Thiếu nữ tóc bạc lên tiếng hỏi, nụ cười sáng lạn, mà sợi tóc lại sáng bóng có thể phản chiếu như chiếc gương vậy.
"Chẳng lẽ lại sai hả?" Hùng Hài Tử kinh ngạc, ý của nó là tại sao ngươi lại hỏi như vậy. Bộ dạng của nó như là chuyện đương nhiên, đồng thời cặp mắt chớp chớp. chăm chú quan sát một vài địa phương không nên nhìn, nói: "Linh dược ở Thần Sơn chắc nhiều lắm nên các ngươi mới được tẩm bổ đầy đủ như vậy."
Có hai ba thiếu nữ trong nhóm người này phất tà áo, tư thái kiêu ngạo, khi nghe thấy như thế thì cứng đờ, thân thể trắng noãn như ngà vọi không tự chủ được runu lên, đồng thời nắm chặt nắm đấm, thỉnh thoảng còn truyền ra những thanh âm tranh cãi nữa.
"Đừng để ý tới hắn, trong mắt hắn những người con gái mạnh mẽ to lớn thì mới uy vũ xinh đẹp." Thiếu nữ áo tím chế nhạo, đang lúc giải thích còn kèm theo nụ cười ung dung.
Thân thể duyên dáng của nàng được bao phủ bởi một hào quang mông lung, mái tóc bay lượn, nụ cười trên mặt vô cùng lôi cuốn, cặp mắt đen láy như ngọc thạch cực kỳ linh động, kèm theo một loại thông minh tài trí hơn người.
"Nói lung tung, khiếu thẩm mỹ của ngươi có vấn đền nghiêm trọng rồi, đừng có mà so sánh giữa tư duy của một người bình thường với sở thích không thể tưởng tượng nổi của mình." Thạch Hạo lập tức phản bác.
Thiếu nữ áo tím nghe thế thì tức giận, sau đó cắn răng, đến cùng khiếu thẩm mỹ của ai mới không thể tưởng tượng nổi đây? Tên quỷ này đang cố ý?
Bàn tay mềm mại của nàng vỗ vỗ cái trán, cuối cùng nàng cũng phải chịu thua, chiếc miệng nhỏ cắn chặt, cố gắng nhịn lấy cơn tức này và cũng không tiếp tục nói gì nữa, sợ lại bị Hùng Hài Tử lại nói lên những cảm nhận "đẹp đẽ" của mình nữa.
Ở bên cạnh, một vài thiếu nữ có vóc dáng tuyệt đẹp đều đang tức giận, họ tự nhiên sinh ra một loại cảm giác vô lực, ánh mắt của tên tiểu quỷ này y như bọn đầu trộm đuôi cướp, hơn phân nửa chính là chọc tức người khác.
Một thiếu nữ nơi mi tâm có một dấu ấn như là hoa sen, vô cùng xinh đẹp, nói: "Nhóc con, ngon thì đánh đi, nếu mà còn dám trêu tỷ tỷ thì đánh nát mông ngươi."
"Ngươi cũng muốn vật lộn với ta? Chắc chắn không phải là đối thủ rồi, nếu không tin thì có thể hỏi nàng." Hùng Hài Tử hếch cằm lên, ra hiệu về phía thiếu nữ áo tím như là lời giải thích dành cho nàng.
Từ Bách Đoạn Sơn cho tới hiện tại, thiếu nữ áp tím luôn luôn biến ảo khôn lường, chưa hề lộ ra hình dáng của chính mình, cho nên nàng tuyệt đối sẽ không muốn nhắc lại việc đã xảy ra trước kia. Cùng đánh nhau, cùng lăn lộn trên mặt đất với Hùng Hài Tử, chuyện này mà truyền ra ngoài thì rất mất mặt.