Sau một phen thảo luận, Thạch Hạo quyết định ra biển, cùng đi tìm bảo thuật Côn Bằng với bọn họ, thế nhưng khi nhắc tới vấn đề hợp lại thì lại gặp phải phiền toái.
"Chúng ta sẽ đi tiếp đón ngươi, bất luận có xa tới cỡ nào, chỉ cần nói rõ một vị trí cụ thể thì chắc chắn sẽ nhanh chóng chạy tới." Một người thần bộc lên tiếng.
Tự nhiên Thạch Hạo từ chối, vị trí của Thạch Thôn cơ bản không thể tiết lộ được, nếu không rất có thể sẽ xảy ta vẫn đề lớn, đối với nó, nơi đó vô cùng trọng yếu, là nơi ký gửi tâm linh, không thể cho bất cứ một ai xâm nhập được.
Nhưng mà, nếu không cần những người này tiếp đón chẳng lẽ lại muốn tự đi một mình? Đại Hoang rộng lớn vô ngần, không biết mấy trăm vạn dặm, nếu như muốn bôn ba một mình, trời mới biết được đến khi nào mới có thể đi hết.
"Nói cho ta địa điểm, các ngươi cứ chờ ta ở đó!" Cuối cung, nó chỉ lưu lại một câu như thế rồi rời đi.
Trở lại Thạch Thôn, Thạch Hạo vẻ mặt đầy đau khổ, cầu viện Liễu Thần, nếu không chỉ dựa bàn bản thân nó thì không tới một hai năm thì căn bản không thể tới được chổ cần tới.
"Không thành vấn đề, rất dễ dàng." Thân cây cháy đen vẫn bất động, mười mấy cành non xanh mơn mởn tỏa ánh sáng chập chờn, đáp lại đầy sảng khoái.
"Thế thì quá tốt rồi!" Thạch Hạo hài lòng, nó cũng không muốn một mình lặn lội đường xa như thế.
Nên khi nó chuẩn bị rời khỏi Thạch Thôn thì, nam nữ già trẻ lớn bé, tất cả đều tiễn biệt, vây kín nó vào bên trong, như không muốn nó rời đi vậy.
"Cháu ngoan, mới trở về có mấy tháng tại sao lại phải đi nữa vậy, không thể ở thêm một thời gian nữa hay sao?"
"Bên ngoài hung hiểm như thế, một mình cháu xông pha thì chúng ta sao yên tâm được?"
Những lời nói đầy ấm áp này khiến cho trong lòng Nhóc Tỳ trở nên quặng lại, vỗ vỗ b* ng*c, nói: "Yên tâm đi, nếu như cháu đã đi ra ngoài, chính là tai họa của những người kia, không ai dám bắt nạt cháu cả."
"Ha ha..." Một đám thiếu niên nghe thấy thế thì liền nở nụ cười lớn, trước kia khi tiến vào Hư Thần Giới bọn họ cũng đã hiểu biết rất hiểu, hiểu được đại danh Hùng Hài Tử, đó chính là một tên gieo vạ, một tên phiền phức, Nhân thần cộng phẫn.
"Cái đứa nhỏ này, chỉ biết chọc cười người khác thôi, không biết chính mình phải trải qua bao nhiêu khổ đau ở bên ngoài nữa, mọi chuyện đều phải cẩn thận, bất cứ lúc nào cũng phải bảo vệ tốt chính mình."
"Cháu trai, ngàn vạn lần phải mạnh mẽ trở lại, a thúc và các tộc lão đợi ngày uống rượu mừng của ngươi đấy."
Một nhóm người không ngừng dặn dò, lưu luyến chẳng muốn rời đi, không ít đại thẩm đều rơi lệ, đối với đứa nhỏ không cha không mẹ này bọn họ yêu thương hết mực, coi như là coi cái trong nhà mình vậy.
"Mọi người cứ yên tâm, lần đi này nhất định sẽ mang thật nhiều đồ tốt về cho mọi người!" Thạch Hạo nói cười đầy vui vẻ, sẽ vì tộc nhân mang thật nhiều lễ vật về.
"Không cần ngươi tốn công như vậy. Hiện tại Thạch Thôn chúng ta cái gì cũng chẳng thiếu, ngươi xem ngay cả linh dược mà cũng có tới mấy chục gốc, Chuẩn Thánh Dược cũng đã ra hoa kết quả, càng có sinh linh như Bát Trân Kê nữa, đây chính là tạo hóa vô cùng to lớn."
Những người trong thôn không ngừng căn dặn, phải thật cẩn thận, nhanh chóng trở về.
Đại Hồng Điểu cũng vô cùng nóng ruột, muốn đi theo thế nhưng lại bị Nhóc Tỳ từ chối, bởi vì trên đường đi sẽ rất nguy hiểm, đều là những sinh linh đến từ Thần Sơn, trời mới biết sẽ gặp phải những thứ gì.
Nhị Ngốc Tử cũng lắc đầu, nó tuyệt đối sẽ không đi cùng, tựu hồ giữa nó với Thái Cổ Thần Sơn có quan hệ gì đó, không muốn nhìn thấy đám người kia.
"Tiểu ca ca, ca phải bảo trọng đấy!" Lúc gần lên đường thì Thanh Phong lắc lắc cánh tay.
Bởi vì, lần từ biệt này cũng không biết sẽ bao lâu mới gặp lại, thuận lợi thì vài ba tháng, nếu như có nguy cơ to lớn này đó, vậy thì cũng rất khó nói.