Hiện trường hoàn toàn yên tĩnh, những người còn lại như hóa đá, da đầu tê dại, thế này thì còn đánh làm sao được nữa, ai là đối thủ? Nếu xông lên thì cũng chỉ có con đường chết mà thôi.
Đây chính là một tên Ma Thần, một thiếu niên Chí Tôn không cách nào chiến thắng được, chỉ một cước liền đạp chết trưởng bối Thạch Lạp, cái chết này uất ức đến cỡ nào?
Nên biết, ngoài hiện thực Thạch Lạp luôn hô mưa gọi gió, cao cao tại thượng, hiệu lệnh một phương, bởi vì ông ta chính là trưởng bối cao quý, ở trong Vũ Vương Phủ có quyền thế vô cùng lớn.
Hiện tại lại bị người khác xem thường như thế, một cước đạp cho chết tươi, đối phương cũng không thèm để ý, một đòn ngạo nghễ giáng xuống, thật sự Thạch Lạp vô cùng hổ thẹn với uy danh to lớn của mình.
Bên ngoài thế giới hiện thực, trong Võ Vương Phủ truyền ra những tiếng gầm thét đầy giận giữ, toàn bộ mái tóc của Thạch Lạp đều dựng thẳng, cứ như là một con sư tử già vậy, ánh mắt dữ tợn, khóe miệng chảy máu, cơn tức giận sôi sục gần như phát điên.
Cũng trong lúc đó, có rất nhiều tiếng kêu thảm thiết vang lên, đám người được ông ta dẫn theo lần lượt thức tỉnh, từng người từng người đều bị thương nặng, tinh thần bị hao tổn.
Chuyện này tự nhiên tạo nên một cơn sóng lớn, khiến cho trên dưới phủ đệ đều kinh hãi.
"Phát sinh chuyện gì, trong Hư Thần Giới có đại địch xâm lấn sao, nhanh nhanh bẩm báo mấy bị lão tổ, mà chúng ta có nên đi cứu viện luôn hay không đây?"
Trong phủ ồn ào cả lên, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Hư Thần Giới, trong vùng tịnh thổ của Võ Vương, Hùng Hài Tử cũng không còn lòng dạ mà đại khai sát giới nữa, bởi vì người thuộc nhất mạch đáng chết kia đều bị g**t ch*t cả rồi, số còn lại cũng không có nằm trong đám này.
Nó ngoái đầu liếc mắt nhìn mọi người khiến cho ai nấy nơm nớp lo sợ, chỉ lo nó lại phát uy, nếu như thế, nơi này nhất định sẽ rập khuôn theo Vũ Tộc, đến thời điểm đó cũng sẽ trở thành một mảnh đất hoang mà thôi.
Nhóc Tỳ cũng không có dừng lại, nhanh chóng đi ra ngoài, nói: "Các ngươi không có liên can gì cả, người không chọc ta, ta cũng không phạm người."
Bước ra khỏi tịnh thổ Nhóc Tỳ dừng bước, quay đầu lại nhìn về phía bia đá cao chót kia, chỉ có ba chữ: Võ Vương Phủ.
Nhóc Tỳ hướng về phương xa, vô cùng trầm ổn, giống như thiếu niên thiên thần xuất hành, con cháu Thạch Tộc ở ngoài sơn môn đều kinh hãi, không tự chủ được mà lùi về sau, tạo thành một con đường rộng cho nó đi qua.
Cho đến khi nó đã đi xa, mọi ngươi trong tịnh thổ mới thở dài một hơi, cảm giác như tòa núi lớn đang đè ép bỗng chốc bị đẩy ra ngoài, vừa nảy quả thật quá ngột ngạt, bọn họ có chút chịu không nổi.
"Đại địch ở nơi nào, chúng ta đến cứu viện đây!" Có người hét lớn, một đám người thật đông kéo tới xuất hiện ở ngoài tịnh thổ, đây chính là cường giả của Võ Vương Phủ, họ mang theo cấm kỵ đại sát khí, muốn tới để bảo vệ nơi đây.
"Hắn đã đi rồi, tuyệt đối không được la hét!" Một vị trưởng lão vội vào tiến tới.
Những người đến tiếp viện đờ người ra, Võ Vương Phủ khi nào lại sợ dây tới phiền phức vậy, từ trước tới giờ đều là quét ngang mọi địch thủ, bình định tất cả thế lực đối địch, nhưng hôm nay lại muốn ẩn nhẫn.
"Thiếu niên kia không dễ trêu trọc!"
"Haizz!"
Sau khi biết những chuyện đã diễn ra, biết được đối phương đến cũng không phải để phá hủy tịnh thổ, mọi người mới thở dài một hơi.
"Như vậy, nếu thiếu niên tuyệt diễm kia đã sinh ra ở Vũ Vương Phủ của ta thì tốt rồi, có một người như Nghị nhi, giờ lại xuất hiện thêm một thiếu niên Chí Tôn, tương lai không biết ai tài giỏi hơn ai nữa?"
"Kỳ thực, đáng lẽ chúng ta còn có thêm một thiếu niên Chí Tôn nữa, một Chí Tôn trời sinh..." Một vị nguyên lão lên tiếng, trên mặt mang theo vẻ tiếc nuối và thương cảm.