"Hài tử hung tàn đã trở lại rồi, hắn muốn làm gì, chắc không phải là muốn khuấy lên một trận đại loạn nữa đó chứ?" Rất nhiều người thực sự sợ hắn, tên này tinh lực dồi dào, trời mới biết được hắn sẽ còn làm ra chuyện gì.
Đặc biệt là những đại giáo phái suýt nữa bị san bằng kia càng thêm hãi hùng, càng thêm nghiến răng nghiến lợi, Hùng Hài Tử trở về, trời mới biết có nhằm vào bọn hắn hay không. Một đám người khẩn trương chờ đợi như lâm đại địch, sắc mặt đều rất khó coi.
Nhóc Tỳ không hề có một chút giác ngộ nào, sau khi xuất hiện làm như rất quen thuộc chào hỏi mọi người, phất tay với người này, đập bả vai người kia.
"Ta nhìn ngươi tại sao lại cảm thấy rất quen mắt nhỉ, thật giống như từng bị ta giết qua, lúc này chỉ mới qua ba tháng ngươi liền chữa khỏi vết thương rồi, thực sự là không đơn giản." Hùng Hài Tử rất thân thiện, đến mức người khác khó mà chịu đựng.
Tên cường giả trốn trong đám người bị nhận ra thân phận sắc mặt trở nên trắng bệch, nhanh chân chạy mất dép, thương thế của hắn còn chưa chữa khỏi hoàn toàn, lần này chỉ miễn cưỡng đến tìm hiểu tin tức mà thôi.
Nếu lần này lại bị Hùng Hài Tử tàn sát, đoán chừng đến chân thân cũng sẽ bị phế bỏ, đồng thời càng thêm uất ức, chỉ trong chốc lát có một đám người chạy như điên.
"A, lẽ nào có nhiều người quen như vậy, tất cả đều bị ta giết qua à, ta có vô tình như vậy sao? Thật giống như có làm thịt qua mấy người ." Hùng Hài Tử vò đầu.
Một đám người oán thầm trong bụng, ngươi giết còn ít sao, một đường quét ngang Vũ Tộc, Thác Bạt Tộc, tứ đại thế gia cũng chịu tổn thất nặng nề, trực tiếp bị san bằng rồi.
Hùng Hài Tử xuất hiện liền bị mọi người vây xem, gần đây nó là nhân vật sốt dẻo nhất tại Hư Thần Giới, bất kể là địch hay bạn đều đặc biệt quan tâm nó.
"Này các ngươi đừng chạy, ta chỗ này tuy còn có mấy cây Diệt Hồn Châm nhưng cũng không phải chuẩn bị cho các ngươi, có việc gì phải trốn?" Hùng Hài Tử tốt bụng kêu.
Thế này cũng quá đả kích người khác, rõ ràng là chướng mắt bọn hắn, cảm thấy bọn hắn không xứng để nó phải sử dụng ma khí đối phó, người khác nghe vào trong tai cũng cảm thấy khó chịu.
Quá thương tổn tự tôn! Một đám người giận dữ, đặc biệt là những thiên tài đó đều có xung động muốn vĩnh viễn không tiến vào Hư Thần Giới.
Hùng Hài Tử giống như không nhận ra, nó vẫn tỏ ra rất nhiệt tình. Nhìn xem bọn hắn bỏ chạy nó còn có lòng tốt tiễn đưa bọn họ, vốn dĩ nó không định đuổi theo.
"Tức chết ta!" Bất kể là nhân vật lão bối hay thế hệ trẻ đều có xung động muốn hộc máu.
Những người thuộc Vũ Tộc, Thác Bạt Tộc, Tây Lăng Thú Sơn sắc mặt tái xanh, thật sự cảm thấy hối hận khi đến đây quan sát, thực sự là uất ức, đứa nhỏ chết tiệt này.
Nhóc Tỳ cũng rời đi Sơ Thủy Địa, trực tiếp thông qua thông đạo màu vàng tiến nhập lĩnh vực cao hơn, đi tới địa phương nó khai mở Động Thiên thứ mười.
"Ta đến rồi, thiếu nợ thì trả tiền." Vừa đến dãy núi này nó liền la to.
Trong phế tích hỗn độn bên ngoài Sơ Thủy Địa, Liễu Thần cắm rễ nơi đó. Mười mấy cành non đâm vào trong bầu trời, giống như đang đánh thức nhân vật nào đó, thiên địa giống như run lên.
Bên trong Động Thiên Phúc Địa, một luồng quang thải từ trên trời rơi xuống, mưa ánh sáng lất phất bay, an lành mà thần thánh, rơi đầy trên toàn bộ sơn mạch.
Một chùm sáng chiếu xuống, âm thanh vang lên chói tai, từng sợi thần hi b*n r*, từng luồng thụy quang chiếu rọi, hai mảnh đồng hiện ra rơi vào tay Tiểu Bất Điểm.