Thần hoàn treo trên cao, ánh sáng chói mắt bao phủ Nhóc Tỳ, lúc nhu hòa thì như thần nguyệt, chính giữa có một thân ảnh đúng đó, từng luồng ánh sáng tường hòa chiếu xuống, cực kì thần thánh. Lúc cường thịnh, thần hoàn như mặt trời nóng bỏng, thân ảnh ở trung tâm cực kì khiếp người.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người khiếp sợ, hắn rõ ràng đã đi trên một con đường như vậy, thập đại Động Thiên tương liên giao hòa lẫn nhau, hóa thành một vòng thần hoàn, thật sự là một kì cảnh.
Nhị Ngốc Tử trực tiếp sợ đến choáng váng, lẩm bẩm nói: "Điều này không chỉ dọa sợ Thượng Cổ đại năng, đoán chừng những gia hỏa Thái Cổ cũng phải giật mình."
Dù là Liễu Thần cũng kinh ngạc, hơn mười cành liễu xanh mơn mởn theo gió rủ xuống, hào quang lóe sáng phát ra, khiến nơi đây giống như tịnh thổ của thần linh.
Về phần người trong Thạch Thôn thì sớm đã sợ ngây người, điều này thật rung động, Nhóc Tỳ thời khắc này giống như một thiên thần, thần hoàn hừng hực bao phủ, khí tức khiếp người.
Bọn hắn chưa từng thấy qua một màn như vậy, chưa từng nghe nói qua. Đây là con đường Nhóc Tỳ tự mở ra, biến hóa đến một bước này, mặc cho ai nhìn thấy cũng cảm thấy giật mình.
"Ầm!"
Đột nhiên, thần hoàn giải thể, thập đại Động Thiên lại phân tán ra, bắt đầu phiêu đãng tại xung quanh Nhóc Tỳ.
"Chuyện gì xảy ra, chẳng lẽ đã thất bại?"
Tất cả mọi người kinh hãi, thất bại là chuyện nhỏ, nếu Nhóc Tỳ vì vậy mà bị thương kết cục khẳng định là hình thần câu diệt, như vậy thì thật đáng sợ.
"Không sao, hắn vẫn rất tốt!" Đại Hồng Điểu kêu lên.
Hùng Hài Tử đứng ở giữa sân, tựa hồ có chút mê hoặc, hắn cảm giác trong cơ thể hắn có một đoàn ánh sáng đang mở rộng, thật là kinh người, có chút ngoài dự đoán của hắn.
"Vù" một tiếng, hắn lại lần nữa dung hợp thập đại Động Thiên với nhau, tương liên lẫn nhau hóa thành một vòng thần hoàn sáng chói bao phủ lấy hắn, giống như thiếu niên thiên thần.
Tóc đen tung bay, ánh mắt trong sáng, cơ thể óng ánh, hơn nữa có thần hoàn hừng hực như vậy, mặc cho ai trông thấy đều sẽ run sợ nghĩ răng thiên thần hạ giới.
"Bề ngoài như thế này, dù là thần cũng không hơn bao nhiêu, hơn nữa hào quang của thần cũng không phải dùng Động Thiên tương liên biến thành, lại nói tiếp nếu như cùng cảnh giới chỉ sợ cũng không bằng hài tử hung tàn này." Nhị Ngốc Tử cảm thán.
"Cảm giác thật kì quái." Nhóc Tỳ tập trung cảm ứng, sau khi thập đại Động Thiên tương liên như vậy, thần lực tinh hoa đều cùng nhau truyền tới tẩm bổ thân thể hắn cùng với Chí Tôn cốt, mà quang đoàn kia phát ra càng thêm cường thịnh.
Từng sợi tinh khí vọt tới chui vào trong thân thể hắn, cả người hắn phát sáng, Chí Tôn Cốt nơi ngực hấp thu một bộ phận lực lượng cuồng bạo đã bình tĩnh lại, tiếp tục ngủ say rồi. Thế nhưng bên trong huyết nhục như trước có ánh sáng phát ra.
Cuối cùng, thập đại Động Thiên nổ vang, thần hoàn rung động chói mắt, ánh sáng chói lọi, tiến hành tẩy lễ thân thể Nhóc Tỳ, tẩm bổ chân thân hắn.