Nó xúc động mạnh, tựa như đã hiểu một chút, biết nên thực hiện như thế nào rồi.
Nhất niệm xuyên thấu hoang vũ, ngao du thái hư, trúc khởi huyền hoàng, hoành độ thì gian hãn hải, vô viễn phất giới!
(Dịch nghĩa: Một ý niệm xuyên qua thế giới rộng lớn, ngao du trong hư không vô biên, dựng xây (vũ trụ) thủa sơ khai, trải qua thời gian vô tận, không gì không thể làm được!)
Nhóc Tỳ hiểu rõ tinh thần và mười Động Thiên dung hợp làm một như đã trải qua thuở khai thiên, chỉ là một trạm dừng ngắn ngủi mà chạm tới ý vị chân chính của đại đạo.
Rất mơ hồ nhưng lại khiến nhân tâm chấn động, nó phảng phất như thấy được đất trời này được sinh ra như thế nào, sinh mệnh vì sao mà diễn biến, vạn vật trên thế gian này vận động ra sao.
Trong lòng nó linh hoạt kỳ ảo, nhìn thấu mọi sự, cảm ngộ huyền bí của đất trời, thông hiểu biến hóa của Càn khôn.
Hỗn độn nhấp nhô, vô số điểm sáng hóa thành một rồi lại một sinh linh, mảnh nhỏ của núi thiêng. Đỉnh núi chí bảo này trải qua năm tháng vô tận thai nghén ra thật nhiều cỏ cây tươi đẹp.
Nhóc Tỳ tinh thần sung mãn, tâm tình bình thản. Tuy tuổi nó còn nhỏ nhưng hiểu biết kinh người, nó chụp lấy vô số ấn ký lướt qua để thu vào trong lòng.
Bên trong mười Động Thiên hào quang dâng trào, ráng lành dày đặc, tâm thần của nó ngưng kết ở nơi này hòa hợp làm một thể với toàn bộ Động Thiên như đang sáng tạo vạn vật vậy, định khai mở nơi này một lần nữa.
“Mở ra!”
Rốt cục Nhóc Tỳ quát khẽ một tiếng, tinh thần tập trung ở bên trong một Động Thiên muốn tạo hình lại ‘miệng núi lửa’, một lần nữa mở ra đất trời khiến nó mở rộng.
Ầm ầm ầm!
Thần lực chấn động, hào quang xuất hiện, vô số sóng chấn động khuếch tán như thần âm vang rền khiến cho Nhóc Tỳ trông có vẻ thần thánh không gì sánh được. Thân thể nó bất động nhưng lại đang tỏa sáng.
Tinh thần ly thể hòa vào nhau ở trong Động Thiên, lại giống như có thể cùng thân thể cộng minh, ở giữa chúng là vô số sợi tơ phảng phất như những sợi xích thần kết nối với Càn khôn tạo hóa.
Chín trong mười Động Thiên đang sôi trào, tất cả tinh khí thần toàn bộ dồn vào trong một cái. Ngay cả chất lỏng của Liễu thần cũng vậy, trong suốt và rực rỡ khôn cùng, tất cả đều trút xuống, tập trung vào một cái.
“Diễn biến lại Động Thiên!” Nhóc Tỳ quát khẽ. Nó tập trung toàn bộ tinh khí thần xông mạnh vào trong đó một lần, không ngừng tiến hành tạo hình lại.
Một điểm sáng nối tiếp một điểm sáng xuất hiện giống như sinh linh nối tiếp nhau nảy sinh trong miệng Động Thiên, lộ ra sức sống.
Sáng tạo vạn vật, loại thủ pháp thần thông thông thiên triệt địa này khó mà đạt được, mà xưa nay lại có mấy người có thể làm được? Mà nay nó ở trong Động Thiên của mình thử nghiệm, sáng tạo ra cỏ cây tươi đẹp, tỏa ra sức sống, lại vẫn có thể thử một lần.
Lúc thần niệm ngưng kết ở trong mười Động Thiên nó quan sát thiên địa đang biến hóa mơ hồ mà có cảm nhận, xúc động sâu sắc.
Hào quang khuếch tán, ráng lành dâng lên, nham thạch nóng chảy ở chín Động Thiên khác toàn bộ rót vào trong Động Thiên đó, chất lỏng của Liễu thần càng giống như mầm mống của sinh mạng khiến cho nơi đây sinh cơ bừng bừng, biến hóa ra sinh mệnh khí tức.
Phảng phất như ở nơi đây có sinh mạng.
“Mở ra!”
Nhóc Tỳ thét lớn, tái hiện Động Thiên, sáng tạo sức sống. Nó mong muốn làm cho nơi đây càng thêm rộng lớn, có thể so với Động Thiên thứ mười.
Quả nhiên có hiệu quả. Vô số điểm sáng như có rất nhiều sinh linh nảy sinh ở chỗ này, chúng phát triển rất nhanh khiến khắp Động Thiên sáng rực và tràn đầy phấn chấn.