Ầm ầm!
Sơn lâm run rẩy, mặt đất rung chuyển, tất cả cổ thụ nơi đây đều ngả nghiêng, lá bay tán loạn giống như một cơn động đất vậy.
Một con Thổ Hành Long rống lớn, thân thể nó to lớn như một ngọn núi, nhảy một cái hơn trăm thước. Khi xuyên qua núi rừng hung thú như vậy đủ để húc sụp núi thấp.
Một cái vuốt lớn hạ xuống là cổ thụ đổ gãy, cự thạch nứt toác. Nó băng qua núi rừng, tuy trông có vẻ vụng về nhưng tầm vóc khổng lồ, mỗi bước đều có thể đi được rất xa.
Nhưng một con thú to lớn hung mãnh như vậy bây giờ đang trốn chạy, sau lưng nó là một thân ảnh nho nhỏ như sao băng đang đuổi theo, mỗi bước chân hạ xuống đều khiến mặt đất bị giẫm văng tung tóe. Tuy người ấy nhìn như rất nhỏ nhưng thần lực cái thế!
“Gào...”
Thổ Hành Long rống to hơn, nó biết mình chạy hết nổi rồi. Cái thân ảnh nho nhỏ kia tóm được đuôi của nó, kéo nó lộn ngược về phía sau như vác túi tiền vậy.
Loạn thạch quay cuồng, cổ thụ đổ rạp, Nhóc Tỳ lôi con Thổ Hành Long khổng lồ ra khỏi núi. Dưới ánh tà dương một thân ảnh nho nhỏ kéo một cự thú như một ngọn núi nhỏ vậy, trông có vẻ vô cùng kinh khủng.
Mặt trời chiều đổ bóng của họ kéo dài rất xa, trông không cân xứng.
“Nhóc Tỳ quá mạnh mẽ!” Xa xa đám Bì Hầu, Nhị Mãnh nhìn mà trợn mắt líu lưỡi.
Mấy ngày liên tiếp Nhóc Tỳ tiến hành các loại rèn luyện. Chẳng có gì phải nghi ngờ, nó cứng chọi cứng với cự thú theo một cách đơn giản và trực tiếp. Nó cũng không đánh chết mà bắt mấy con mãnh thú có thể uy h**p được người trong thôn lôi đi chỗ khác thật xa.
Đây là con cự thú thứ tám bị nó hàng phục, cực kỳ kinh người.
Sáng sớm Nhóc Tỳ thức dậy, nó lại ra ngoài một lần nữa. Lần này nó đi tới trước một cụm thác nước cách xa hơn năm trăm dặm. Nó đứng ở dưới thác chống lại nước đang ập xuống.
Bên trên là một mảng trắng xóa. Nếu không có cự thạch lăn xuống nó vẫn chưa hoa quyền. Cả người nó phát sáng, phù văn dày đặc, nó dùng thứ đó để chống lại.
“Lên cho ta!” Miệng nó thét lớn.
“Ầm!”
Thác nước trắng xóa ngừng lại trong giây lát, sau đó đổi chiều chảy ngược lên trên. Nó bị từng mảng phù văn màu vàng bao bọc trông giống như thần sông vậy.
Trong quá khứ khi Nhóc Tỳ luyện thể cũng từng ở dưới thác nước lớn chịu va đập, đối kháng cự thạch lăn xuống. Bây giờ hoàn toàn ngược lại, chỉ dựa vào một hơi thở, thét lớn một tiếng là phù văn dâng lên tận trời, nhấc bổng thác nước lớn!
Trong con mắt phàm nhân đấy là thần tích. Cả cụm thác nước đều bị nhuộm một màu vàng kim, phù văn đan dệt để lại dấu ấn trong đầm nước, thoạt nhìn như thần thánh rực rỡ vô cùng.
Nhóc Tỳ đang tôi luyện và củng cố tu vi Động Thiên cảnh. Nó đang đợi Liễu Thần tẩy lễ cho nó, biết đâu còn có thể sáng tạo kỳ tích một lần nữa!
Động Thiên thứ mười dựa vào bản thân nó mà mở ra đã vượt quá dự liệu của Liễu Thần, thế nhưng ngài vẫn khăng khăng muốn tẩy lễ cho đứa bé này, thử nhìn xem liệu có thể lột xác một lần nữa.
Buổi trưa Nhóc Tỳ đi tới trước một hồ nước, nó “ào ào” một tiếng ngụp cắm đầu vào trong hồ, hồ nước sau đó sôi trào ‘ầm ầm” một tiếng. Hơn mười vạn cân nước bắn lên, nó đứng ở một chỗ nơi đáy hồ đã trở nên một dải đất cạn khô mà đỡ lấy non nửa hồ nước lơ lửng trên không trung. Nó tựa như một con giao long đang giam cầm đầm nước ở giữa không trung.