“Côn Bằng... cường giả cái thế vẫn lạc từ những năm tháng vô tận. Đáng tiếc thần thông cực mạnh của nó lúc đó đã thất truyền.” Liễu Thần có chút cảm khái.
Liễu Thần cắm rễ trong hư không, thân cây cháy đen to lớn vươn lên trời cao. Gió nhẹ hiu hiu, hỗn độn cuộn trào, hơn mười cành liễu xanh mơn mởn nhẹ nhành đong đưa, phảng phất như đang trở về thời khai thiên.
“Hẳn là không nhầm đâu, bảo thuật của Côn Bằng nếu còn được bảo tồn trên thế gian mà nói thì sẽ ở trong hải vực đó.” Sau khi suy tư một hồi Liễu Thần nói như vậy.
“Cháu có thể đi không? Nhóc Tỳ khao khát hỏi.
“Đi thôi, nên tranh đoạt một lần.” Liễu Thần đáp giọng khẳng định.
“Thật tốt quá!” Nhóc Tỳ mừng đến ngã bổ nhào một cái. Nó vô cùng kích động. Nó khát khao có được loại bảo thuật này không gì sánh nổi, rốt cuộc cũng gặp được một loại thần thông cái thế.
Nó kể rất cặn kẽ những gì vừa mới xảy ra, không bỏ sót chút nào để cho Liễu Thần phán đoán. Dù sao lần này cũng phải đồng hành cùng với sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn, rất nguy hiểm.
“Tại chốn thiên địa kia ngươi có thể trấn giết hắn.” Liễu Thần biết lão già kia từng định đối phó Nhóc Tỳ bèn bình thản nói.
Hùng Hài Tử ngây người. Liễu Thần thoạt nhìn tường hòa và bình lặng không ngờ khí phách như vậy. Đây chính là chí cường giả đến từ Thái Cổ Thần Sơn a, khi Liễu Thần đề cập đến chuyện này cũng chẳng hề gợn sóng.
“May là hắn cải biến chủ ý.” Liễu Thần nói.
Nếu Nhóc Tỳ không đột phá mười Động Thiên làm cho lão già kia cải biến chủ ý, nói không chừng thực sự đã phát sinh một trận huyết chiến, khi đó nhất định sẽ khiến thế gian khiếp sợ.
Gió thổi, sương mù tràn ngập, Liễu Thần đứng trường tồn tại khu phế tích rộng lớn. Thân cây cổ thụ cháy đen, cành cây xanh biếc long lanh, trông mông lung và thần bí.
“Liễu Thần, cháu mở mười Động Thiên, có cần tẩy lễ nữa không?” Sau khi bình tĩnh lại Nhóc Tỳ bèn hỏi, nó muốn chia sẻ vui mừng với Liễu Thần.
“Ngươi giỏi lắm, vượt ra ngoài dự đoán của ta.” Liễu Thần khen thật lòng, nguyên bản ngài còn định tẩy lễ cho Nhóc Tỳ để giúp nó một tay, cũng không ngờ nó chỉ dựa vào chính mình để đột phá.
Điều này tuyệt đối là xưa nay hiếm thấy, thiếu niên chí tôn bình thường khi đột phá tất nhiên cần có chí cường giả thủ hộ, đứng ở một bên tương trợ và bảo vệ bởi vì quá hung hiểm.
Giống như Nhóc Tỳ đi ra nơi hoang dã, mạnh mẽ đột phá một cách vô cùng dữ dội, hơn nữa còn ở trong Hư Thần Giới, vậy cũng coi như là một trường hợp đặc biệt.
“Ngươi đi nhận lời hắn đi. Đi sớm về sớm. Kế tiếp ta phải tẩy lễ cho ngươi.” Liễu Thần nói.
Nhóc Tỳ gào tướng lên, nó càng thêm vui mừng. Nó đi qua thông đạo màu vàng nhanh như tia chớp, quay trở lại mảnh thiên địa đó một lần nữa đi gặp lão già kia.
“Nó vừa trở lại rồi!”
Mọi người giật mình nhìn Hùng Hài Tử quay trở lại nhanh như vậy. Tất cả đều lộ vẻ kinh ngạc, những người vốn định tản đi cũng đều dừng bước.
“Quay trở lại nhanh như vậy, xem ra ngươi đã có quyết định chính xác.” Lão già cười tủm tỉm, cảm thấy như trút được gánh nặng.