Thiếu nữ áo tím trông thư thái và tỏa sáng, một tầng mây khói bao phủ, tay áo phất phơ, hào quang thánh khiết chiếu rọi như Quảng Hàn Tiên Tử xuất trần.
Nhưng sau khi nghe Nhóc Tỳ nói nàng không bình tĩnh được nữa, trên gương mặt đẹp như ngọc tràn ngập vẻ giận dữ. Nàng thực sự khó có thể chịu đựng được, mỗi lần nhìn thấy đối phương đều bị gọi là hung thú.
Đôi mắt thiếu nữ áo tím lóe ra hào quang kinh người, hàm răng khẽ cắn đôi môi đẹp đỏ mọng. Nàng nhìn nó chằm chằm, thật sự chỉ muốn lập tức đánh đập tàn bạo Hùng Hài Tử một trận, đánh cho khóc gào oa oa.
“Hung thú định chạy đi đâu!” Nhóc Tỳ quát một tiếng rồi vọt lên, nó chủ động tấn công, nhằm vào chỗ thiếu nữ áo tím mà tấn công, trong mắt tràn đầy vẻ hưng phấn.
Tất cả mọi người cả kinh. Một đôi già trẻ vừa xuất hiện này tuyệt đối có lai lịch kinh người, Hùng Hài Tử lại tấn công như vậy thì quả thực là kẻ tài cao mật lớn, không biết sợ là gì.
“Hùng Hài Tử đáng xấu hổ!” Thiếu nữ áo tím tuy siêu trần thoát tục nhưng lúc này lại có một chút khói lửa bực tức. Nàng thực sự không chịu nổi Hùng Hài Tử, mỗi lần gặp các nàng đều hung tàn như vậy.
"Vù" một tiếng, tay ngọc của nàng rạch một cái. Một mảng phù văn dày đặc như mưa ánh sáng bay tỏa ra bao phủ phía trước. Nàng cũng xuất thủ.
Nhóc Tỳ quát khẽ một tiếng, trong miệng phun mạnh một hơi như một con Chân Long vậy. Lập tức kim quang dâng trào hóa thành một trận cuồng phong cuốn theo một mảng phù văn lớn màu vàng trùng kích về phía trước.
Trong khoảng khắc nơi này cát bay đá chạy, tiếng ù ù điếc tai. Sóng khí giống như cơn lốc đột ngột nhổ bật cả rễ các cây đại thụ ở xung quanh cùng với rất nhiều cự thạch quay cuồng mà đánh lên trời cao.
"Ầm" một tiếng, phù văn màu vàng bẻ gãy nghiền nát đụng nát mảng phù văn, xuyên thủng cốt văn bảo thuật của đối phương, mạnh mẽ hủy diệt hoàn toàn.
Mọi người hoảng sợ, Hùng Hài Tử rốt cuộc kinh khủng đến mức nào? Chỉ phun mạnh ra một hơi mà thôi thì đã có uy thế như vậy, mạnh cũng hơi quá mức.
Thiếu nữ áo tím biến sắc. Nàng đến từ Thái Cổ Thần Sơn, có thiên tư ngút trời và thân phận kinh người, dĩ nhiên đã nhìn ra Hùng Hài Tử mạnh mẽ và đáng sợ.
Nó quả nhiên đã mở ra Động Thiên thứ mười, bên trong dưỡng phù văn, bên ngoài đoạt tạo hóa của trời đất, giơ tay nhấc chân đều là thủ đoạn công kích chí cường. Dù nó chỉ phun ra một ngụm tinh khí cũng ẩn chứa phù văn bảo thuật mạnh mẽ có thể phá thần binh lợi khí.
“Hung thú chạy đi đâu. Hôm nay cảnh giới của ta không thua gì ngươi. Chẳng cần phải vật lộn cũng không sợ bảo thuật trùng kích của ngươi.” Nhóc Tỳ kêu gào.
Thiếu nữ áo tím siết chặt nắm tay nhỏ bé trắng như ngọc. Nàng căm hận nhất hai chữ "vật lộn", thật sự quá nhạy cảm. Những chuyện trải qua ở Bách Đoạn Sơn khiến nàng cho đến giờ khi nghĩ đến vẫn muốn phát điên.
Nàng là nữ thần trong con mắt các thiên tài của các tộc, siêu nhiên không gì sánh được. Ngay cả con cháu của Thần Linh đối với nàng đều không dám vô lễ, bất luận đi tới đâu cũng như sao quanh trăng sáng được mọi người vây quanh như thánh thần.
Lúc thường ngày ai dám khinh nhờn? Chưa nói chạm vào thần thể ngọc ngà của nàng, ngay cả cơ hội đến gần cũng không có, chỉ có thể từ rất xa mà ngưỡng mộ.
Nhưng Hùng Hài Tử trước mặt kia lại không như vậy, chả trách khiến người ta phẫn nộ. Ở Bách Đoạn Sơn lợi dụng cơ hội ôm cổ trắng ngần của nàng, thậm chí cắn vành tai óng ánh của nàng, vật nhau oành oạch oành oạch với nàng, lăn lộn đầy đất.