Quần hùng tan rã, bắt đầu lưu vong, từ nơi sâu trong dãy núi chạy trốn ra ngoài, máu nhuộm đỏ cả vùng núi, những thi thể lần lượt nằm xuống, hoàn toàn đã không thể nhìn ra được hình dạng như thế nào nữa.
Thường ngày, cường giả chư giáo đều ngạo thị một phương, tư thái vô cùng cao ngạo, thế nhưng hiện tại lại vô cùng hoảng sợ, tất cả đều chạy tán loạn, máu tươi tung tóe khiến người khác chấn động.
Ngay cả đến những người điều khiển bảo cụ, ngự không bỏ trốn cũng không thể thoát, thiếu niên ở phía sau như là một vị Ma Thần quét ngang hết thảy, vù vù một tiếng, ký hiệu màu vàng óng giống như là sóng lớn bao phủ cả núi sông, khiến cho hàng loạt người trên không trung lẫn dưới đất đều nổ tung.
Nơi này quả thật như là một vùng ma thổ, máu tươi bắn tung tóe cao đến ba ngàn thước, sống và chết chỉ cách nhau bởi một cái búng tay, rất nhiều cường giả chết đi khiến những kẻ khác khiếp sợ, khó lòng tin nổi.
Nhóc Tỳ ra tay vô tình, nó ung dung và bình tĩnh, một bước bước ra, núi sông lui lại, ở phía sau có một đôi cánh Côn Bằng khiến cho tốc độ của nó tăng lên một đoạn dài.
Thời khắc này, nó vô cùng bình tĩnh và lãnh khốc, giơ tay tất có phù văn như biển dâng trào tới nhấn chìm cả phía trước, những kẻ kia khó lòng đào thoát được.
Mà ngay cả những tên trên không trung cũng thoát không được, mấy con ma cầm sau khi hót vang đầy giận dữ thì xông thẳng lên tầng mây, muốn bay vút lên trời cao thoát thân, thế nhưng thiếu niên giống như Ma Thần kia lại lạnh lùng ngẩng cao đầu, con ngươi đều hóa thành màu vàng, thân thể bùng phát ra thần quang vạn trượng nhấn chìm cả thiên địa, vô số ký hiệu màu vàng trùng kích lên trời cao giam cầm chúng nó lại.
Sau đó, mấy con di chủng Thái Cổ này bị cách không kéo tới, sau khi cách thiếu niên chưa tới mười trượng thì ầm ầm một tiếng, hoàn toàn nổ tung, máu thịt và xương vụn văng tung tóe, kinh sợ lòng người!
Đông đảo tu sĩ thấy thế thì da đầu tê dại, đây còn là sức mạnh của Nhân Loại hay sao, làm sao lại đáng sợ như thế chứ, đây chính là cực điểm của Động Thiên Cảnh? Nếu thuộc cùng một cảnh giới thì thiếu niên này đối với bọn họ cứ như là sự tồn tại của Thần vậy!
Tên này không cách nào chiến thắng được, cách biệt quá xa, đây chính là phát huy tiềm năng đến cực điểm, không một ai có thể cùng tranh tài!
Bước đi của Nhóc Tỳ vô cùng trầm ổn, long hành hổ bộ, nhanh chân chạy ra ngoài dãy núi. Dọc theo đường đi đều đại chiến với quần hùng, hay nói cách khác chính là quét ngang chư địch.
"A..."
"Đi mau, đây là một thiếu niên Ma Vương, không phải sức người là có thể địch được!"
"Tại sao lại có kẻ địch đáng sợ như vậy, nếu hắn cứ tiếp tục trưởng thành như thế, ngày sau ai có thể ngăn cản được, nếu như trưởng thành ngay cả chư thần cũng phải rung động?!"
Quần hùng ba chân bốn cẳng bỏ chạy, họ không còn lựa chọn nào khác. Bởi vì chỉ cần dừng lại thì chết là cái chắc. Trước kia họ cũng chưa từng nghĩ tới đường đường là các đại cổ giáo, truyền thừa lâu đời lại bị một thiếu niên một thân một mình quét ngang, cứ như là thần thoại!
Ngoài dãy núi, viện quân các giáo đã tới, sau khi nhìn thấy tình cảnh thế này thì tất cả chỉ biết trợn mắt ngoác miệng. Chuyện gì thế này? Bọn họ nhận được bẩm báo nên dẫn nhân mã đến đây trợ giúp, muốn đoạt được Thanh Đồng Cổ Thư, bởi vì tên nhóc hung tàn kia gần như đã chết, kết quả giờ bọn họ lại thấy tình cảnh như vậy!
"Trốn, trốn mau, không nên dừng lại!" Một cường giả chạy ra ngoài, máu me khắp người, hét thật lớn về phía người của môn phái mình, cố gắng cảnh báo.
"Các ngươi nhiều người như thế, hắn chỉ có một người mà?" Rất nhiều người không tin.
Nhưng mà không người nào đáp lại, càng ngày có càng nhiều người từ bên trong vọt ra, cũng không dám dừng lại. Sau đó, thiếu niên hung tàn xuất hiện, phù văn mãnh liệt giống như cơn sóng biển màu vàng từ từ hạ xuống, những người ở nơi đây lập tức nổ tung.
Đơn giản và nhanh gọn, hung ác và buông thả, Nhóc Tỳ cứ thế quét ngang hết thảy, nghiền ép quần hùng ở phía sau.
Bọn họ chạy thoát khỏi dãy núi, liền tiến vào một vùng đất mênh mông, mọi người nhanh chóng tản ra bốn phương tám hướng chạy trốn, rốt cuộc cũng có không ít người thở dài một hơi, thoát ly khỏi chiến trường kia.
Lần này, quần hùng tổn thất rất nặng nề, cũng đã không biết có bao nhiêu người bị đánh chết, đặc biệt là đám người thuộc tứ đại gia tộc, có những người cao tầng bị ma khí tiêu diệt.
Những người chạy thoát có cảm giác như mình được đầu thai sống lại lần nữa, bị một người quét ngang, tình cảnh không ngừng bị đuổi giết tuyệt đối là một cơn ác mộng, chấn động cả tâm thần bọn họ.
Thời đại Chư Thần còn tồn tại cũng không có mấy ai mạnh mẽ như thiếu niên Chí Tôn này.