"Nhanh, nhanh lên, phải nhanh hơn nữa, nếu đến trễ thì chúng ta cũng chẳng kiếm chát được thứ gì đâu, nhân mã của Thác Bạt Tộc và Vũ Tộc đã tiến vào từ lâu rồi."
Ngoài dãy núi, một đám người đang cấp tốc chạy tới, thân thể được hào quang bao quanh, nhằm thẳng vào sâu trong khu rừng nguyên thủy kia.
Đây là một nhóm cường giả, đến từ cổ giáo được truyền thừa lâu đời, họ đều là cao thủ vì Thanh Đồng Bảo Thư mà tới, muốn tham gia vào cuộc chiến để kiếm được một vài chiến lợi phẩm.
Một hướng khác, một đám hung cầm xuất hiện, thân hình to lớn, cánh chim sáng rực như là than đang bốc cháy, còn có một ít khói tím mông lung bốc lên, lại có những tia chớp rực rỡ.
Đây là một đám di chủng, có tới tám chín tên cường giả lĩnh quân, dẫn theo một đám lớn ác điểu xuyên qua rừng núi, vô cùng kinh khủng, phù văn lượn lờ dày đặc.
"Trời ạ, Ma Cầm của Bắc Thiên Phong tới rồi, chuyện lần này chắc chắn sẽ trở nên rất khó, đối địch với bọn chúng thì không tốt chút nào!"
Bên trong núi rừng, có không ít người ngửa đầu nhìn lên cao, ai nấy đều biến sắc, một đám ma cầm, trong đó có gần mười con di chủng Thái Cổ làm đầu lĩnh, đây chính là một lực lượng đáng sợ, lấp lánh hào quang, như là một ngọn sao chổi vụt ngang bầu trời.
Kình phong đập vào mặt, một vài hung cầm bay xẹt qua sát với khu rừng khiến cho rất nhiều cây cổ thụ nổ tung, cả vùng núi trở nên bừa bộn, những đoạn cây gãy trở nên héo tàn.
"Nhanh lên, không thể rớt lại phía sau được. Thái Cổ Thần Thư có giá trị không thể đo lường được, mặc dù không cách nào gom đủ nhưng cũng có thể trao đổi chí bảo với những người khác."
Những đám tu sĩ lần lượt kéo tới, mặc dù cũng đã nhìn thấy di chủng Thái Cổ bay ngang trên bầu trời thế nhưng họ cũng không lùi bước, vẫn như trước nhanh chóng nhằm thẳng vào nơi sâu nhất của khu rừng rậm nguyên thủy này.
Trong khu rừng tỏa ra ánh sáng lung linh, thỉnh thoảng lại có bảo cụ vắt ngang trời cao, rất nhiều cường giả nhanh chóng tìm tới nơi đây, không ngừng lục soát tìm kiếm cho ra mục tiêu.
Tiếng la hét, tiếng quát tháo cùng với những tiếng chim hót thú gào liên tiếp vang lên, khu rừng trở nên sống động hẳn. Vô cùng nào động, hết thảy sinh linh trong khu rừng đều bị kinh động.
"Thế trận quả nhiên to lớn a."
Nhóc Tỳ cất bước, gió núi thổi qua, mái tóc đen dày bay lượn. Cặp mắt có thần, như có hai tia chớp b*n r* ngoài vậy, nó cảm nhận được một loại sát khí.
Mây nổi bốn phía, vô số cao thủ đã tới gần. Nhưng nó cũng chẳng lo lắng gì, nhanh chân tiến tới chào đón mọi người đang kéo tới từ rất nhiều phương hướng, nó muốn đối mặt với tất cả quần hùng.
"Đã thấy, ở đây, ha ha..." Có người cười to. Cảm thấy vô cùng phấn khích, cuối cũng coi như đã không tới chậm. Hắn mừng vì là người đầu tiên tìm được thiếu niên kia, may là thằng nhóc này còn chưa bị giết.
"Đám hung cầm kia truy lùng kinh khủng như vậy, thật sự là vận may mà, vậy mà chúng ta lại là người đầu tiên phát hiện ra trước."
Đây là một đám cao thủ, hầu như đều là tán tu cả, đã gặp nhau ở ngoài dãy núi và cùng kết thành liên minh, trở thành một lực lượng rất đáng sợ, đang vây quanh Nhóc Tỳ.
"Không cần nói nhiều, giao ra Thanh Đồng Bảo Thư!" Có người quát lên, bọn họ tới là vì chí bảo.
"Dựa vào cái gì?" Nhóc Tỳ hỏi.
Mọi người nghe thấy thế thì cười lạnh, dựa vào cái gì? Tất nhiên là thực lực, theo như nhận biết của bọn họ, Hùng Hài Tử sắp chết, sức chiến đấu đã mất từ lâu rồi, hiện tại chỉ như là miếng thịt nằm trên thớt mà thôi.
"Ta khuyên ngươi một câu, thành thật mà nghe theo đi, miễn cho việc bị tra tấn, nếu không sẽ có lúc còn đau khổ hơn cả sống và chết nữa đấy." Có người châm biếm.