"Ồ, nơi ngọn núi kia có người của Vũ Tộc, bọn họ cũng đang chạy về nơi đây, chúng ta mau lên!" Nhị công tử của Thác Bạt Tộc quát khẽ.
Ở bên trong dãy núi, có xuất hiện bóng người Vũ Tộc chuẩn bị cùng kề vai sát cánh với bọn họ, đây cũng chẳng phải là dấu hiệu tốt lành gì. Hiện tại ai cũng biết, trên người Hùng Hài Tử có Thanh Đồng Thần Thư, được xưng là bảo vật vô giá, ai cũng muốn có được.
Ngoại trừ một nhóm đại giáo muốn g**t ch*t Hùng Hài Tử ra, thì còn có một số đông nhân mã vì chí bảo này mà tới, cuộc cạnh tranh vô cùng kịch liệt.
"Hừ, bên kia cũng có người, có mấy con di chủng Thái Cổ, tình huống không ổn rồi." Vào lúc này, Vũ Tộc phát hiện được cổ thế gia Thác Bạt, ngoài ra còn thấy những cường giả của Tây Lăng Thú Sơn.
Một đám người chạy nhanh tới, bảo cụ phát sáng, bọn họ chạy nhanh trong rừng rậm, lưu lại từng luồng cầu vòng xuyên qua vùng núi, tỏa ánh sáng lung linh, rất rực rỡ.
Dãy núi này lập tức trở nên náo nhiệt, mấy đoàn nhân mã của các giáo phái lần lượt xuất hiện, chen lẫn nhau phóng nhanh về sâu trong dãy núi, tất cả đều muốn tìm cho được Nhóc Tỳ.
"Xem ra, Hùng Hài Tử đang ở trong khu rừng này, nhanh báo tin, báo cho giáo chủ nhanh chóng dẫn cường giả tới đây."
Có rất nhiều tu sĩ không có tiếp cận mà xoay người rời đi, dùng bảo thuật, bao quanh bản thân, chạy thật manh về phần cuối khu vực, muốn bẩm báo những cao thủ trong giáo.
Trong lúc nhất thời, hàng loạt hào quang lấp lánh, bảo quang bay lượn, giống như những ngôi sao băng nhằm về phương xa, dãy núi này trở nên náo động, không còn yên tĩnh nữa.
Trong lúc này, các giáo phái bắt đầu tranh giành, cuối cùng vẫn là cổ thế gia Thác Bạt và Vũ Tộc mạnh mẽ nhất, bởi vì nhân mã chủ lực của bọn họ đều đã tới nên đã dẫn đầu vọt sâu vào trong khu rừng nguyên thủy này.
"Ở nơi đó!"
Có người tinh mắt, liếc mắt thấy được Nhóc Tỳ, lập tức xuất hiện vẻ vui mừng, bởi vì ý nghĩa của chuyện này là có được bảo tàng vô cùng phong phú, g**t ch*t nó đồng nghĩa với việc đoạt được Thanh Đồng Thần Thư.
Dưới cái nhìn của bọn họ, Hùng Hài Tử chắc chắn phải chết, giống như hổ già mất hàm răng, không còn tính uy h**p gì nữa, cho dù không giết nó đi nữa thì nó cũng có thể tắc thở bất cứ lúc nào.
Quả nhiên, ngay khi vào khu rừng này thì có rất nhiều vũng máu khô, những bãi cỏ đều bị nhuộm đỏ, hiển nhiên nó bị mất quá nhiều máu, tính mạng khó mà giữ được.
Đám người thế giaThác Bạt đều phấn chấn, nhanh chóng phân tán, vây quanh cả cánh rừng này lại, phòng ngừa nó lại lần nữa chạy thoát.
Sắc mặt của đám người Vũ Tộc thay đổi, mạnh mẽ đột phá từ một phía, nhất định phải nhúng tay vào, bảo tàng ở ngay trước mắt làm sao có thể bỏ qua một phần chén canh ngon được chứ.
"Chết đến nơi mà còn thẫn thờ như vậy, xem ra khi mở ra Động Thiên thứ mười bị thất bại nên đã chìm đắm trong ủ rủ và hối hận, ta thích nhất là xem vẻ mặt này của ngươi."
Lục công tử của Thác Bạt tộc liền nở nụ cười, vô cùng vui sướng, thế nhưng trong con ngươi lại có chút lạnh lẽo, nhìn chằm chằm về phía thiếu niên đang nồi trên núi đá kia.
Những người khác cũng nở nụ cười, không có gì vui hơn hôm nay.
Bên ngoài, đám Vũ Tộc cười đểu, còn nghiến chặt hàm răng, bởi vì có huyết hải thâm cừu, nửa tháng trước tên Hùng Hài Tử này đã diệt đi tịnh thổ của bọn họ, đại khai sát giới, khiến cho họ đau đớn thấu xương.
Quả thật Nhóc Tỳ đang ngây người, ngồi trên một núi đá, nghĩ mãi mà cũng chẳng ra, tại sao không có phần thưởng gì cho mình hết? Nó đã phá kỷ lục mà.
Trong quá trình đang chạy trốn, nó có nghe một vài tin đồn, trong quá khứ chưa một ai thuộc Hoang Vực mở thành công Động Thiên thứ mười trong Hư Thần Giới cả, bởi vì quá nguy hiểm, nhưng nó một mình lại làm được, đáng lẽ bia đá kỷ lục phải xuất hiện chứ.