Núi rừng yên tĩnh, toàn bộ các động vật đều nằm phục trên mặt đất, trong lòng hoảng sợ, không ngừng hướng về một hướng mà quỳ lạy, sợ hãi vô cùng.
Nơi sâu trong rừng rậm, bãi cỏ nhuộm thành màu đỏ tươi, Nhóc Tỳ ngồi xếp bằng ở giữa, cả người đều là vết thương, thân thể rách nát, ban đầu hẳn là phải chết thế nhưng hiện tại hết thảy đều nghịch chuyển.
Động Thiên thứ mười mở ra, từng làn khí lành xuất hiện, an lành và thần thánh, chính là đang tẩm bổ cơ thể, trị liệu thân thể cho nó.
Lần này, thương tích của nó quá nặng, ở những tình huống bình thường phải chết là cái chắc, cơ bản không có con đường sống sót, nhưng dưới tình huống đèn dầu cạn kiệt thì sinh cơ lại tái hiện, chuyển ngược tình thế.
Cũng chỉ có tiến hành niết bàn một lần như thế mới có thể cứu mạng, khiến cho nó sống sót.
Động Thiên thứ mười có thần hà vọt lên, giống như là xích thần trật tự, từng tia từng tia, tường luồng từng luồng từ trong hư không chảy ra ngoài, toàn bộ tiến vào trong thân thể của Nhóc Tỳ.
Đây là một sự tuần hoàn thuận lợi, toàn bộ các phương diện đều đang phát triển rất tốt.
Giờ khắc này, tiềm năng trong thân thể nó bộc phát, thức tỉnh triệt để, như là một vùng đất chết khô cằn bắt đầu đâm chồi nảy lộc, mạnh mẽ phát triển, kèm theo những loại khí sơ sinh (sơ sinh chi khí) để cho nó tái sinh. Bạn đang xem tại Truyện FULL - https://webtruyenchu.com
Thân thể rách nát trở bên thoải mái, như hoang mạc gặp mưa bão, dần dần có sinh cơ, không có cô tịch như trước nữa.
"Ầm ầm ầm!"
Bên trong thể phách của Nhóc Tỳ, luồng tiềm năng như là sông lớn không ngừng xung kích, nối qua Động Thiên thứ mười, khiến cho Động Thiên trở nên chân thật, từ trong hư không hàng lâm xuống dưới.
Đây chính là đang đoạt tạo hóa thiên địa, người bình thường khi mở ra bốn tòa là có thể tiến vào một đại cảnh giới tiếp theo, mà Nhóc Tỳ một đường tiến mạnh, mãi cho đến mở ra tòa thứ chín cũng chưa hề kết thúc việc tu hành của một đại cảnh giới này.
Những tiếng vang không dứt bên tai, Động Thiên thứ mười hiện ra một cách chân thật, từng sợi từng sợi tiên khí bốc lên phóng thích một loại khí tức của bất hủ.
Có thể đi tới một bước này thật chẳng dễ dàng chút nào, thân thể của Nhóc Tỳ chia năm xẻ bảy, rách nát tả tơi, ngay cả tinh khí trong cơ thể cũng đều khô héo cả, coi như là đã chết rồi.
Nó đã nếm thử cảm giác tử vong là gì, mất sạch toàn bộ sinh cơ trong cơ thể, tiêu hao hết mọi tinh khí thần, giống như sống lại một lần nữa, đây là một lần niết bàn tái sinh!
Vì sinh mà chết, lại từ chết mà sinh, người thường sao có thể chịu đựng được?
Con đường này là khó nhất, ngay cả hậu nhân của Thần Linh cũng khó mà mở ra được Động Thiên thứ mười, mặc dù có thiên phú đi được tới bước cuối cùng thì cũng có thể sẽ chết đi, "Thân tử đạo tiêu".
Nửa tháng này là một sự dày vò không thể nào tả xiết với Nhóc Tỳ, ở trong thất bại, cay đắng, đau khổ vẫn nhen nhóm một niềm hi vọng, chịu đủ mọi dằn vặt như dưới địa ngục, cuối cùng cũng coi như là gắng gượng vượt qua được.
Động Thiên thứ mười, nếu như nói tới hiện tại thì trước nay chưa ai đạt tới. Ngay cả sách cổ của Nhân Tộc cũng giống như là lảng tránh với việc này, như là một loại cấm kỵ nào đó, không có ghi chép cụ thể những ai đã thành công vượt qua.
"Bùm!"
Rốt cuộc, nó chân chính đã thành công mở ra, không có phát sinh thêm biến cố gì nữa.
Chín tòa Động Thiên khác cũng xoay tròn vây quanh tòa Động Thiên này, cùng giao hòa với nhau, tiến hành rèn luyện, bùng phát ra những ánh sáng rực rỡ không gì sánh được, giống như mười mặt trời cùng xuất hiện trên trời không.
Cuối cùng, một tiếng run rẩy dữ dội vang lên, Động Thiên thứ mười chen lấn giữa các Động Thiên khác tiến vào vị trí của chính mình, nó xuất hiện ngay trên đỉnh đầu Nhóc Tỳ, hiệu lệnh các Động Thiên khác.