"Ngươi đã từng nghe qua Hoang Vực chúng ta có một thiếu niên như thế này chưa, mười bốn mười lăm tuổi mà đã mở ra được chín Động Thiên, sức chiến đấu vô song?"
"Tại sao từ trước tới giờ không nghe tên nào như thế?"
Những người xem trận chiến rất kinh ngạc, thiếu niên tràn đầy dã tính có sức chiến đấu cỡ này vì sao trước đây chưa từng nghe nói đến, hắn mạnh mẽ đến khủng khiếp, đáng lẽ phải chấn động cả thiên hạ mới đúng chứ.
Tất cả mọi người hoài nghi hắn đến từ nơi đâu, hơn phân nửa là xuất thân từ Thái Cổ Thần Sơn, hoặc là những cấm địa xa xưa tách biệt với thế giới bên ngoài, bằng không thì sao lại không ai biết được.
"Có thể hắn không phải là người của Hoang Vực ta mà đến từ một đại vực khác!"
Cũng có người suy đoán như thế, trước kia cũng không phải chưa xảy ra chuyện tương tự như thế này, từng có những kỳ tài đạt gần tới cực cảnh lặn lội đường xa tới đây, chinh chiến tứ phương, chỉ hi vọng có thể đột phá.
Thậm chí, còn có những thiên tài vô địch, thăng hoa cực điểm, vượt qua khỏi vực để tìm cơ duyên, ví như mục tiêu săn lùng của bọn họ là Thanh Đồng Bảo Thư chẳng hạn.
Trong lúc mọi người đang không ngừng suy đoán thì cuộc đại chiến vẫn diễn ra rất gay cấn tột độ, càng ngày càng kịch liệt loạn trời rung đất.
Hết ngôi sao này đến ngôi sao khác chuyển động, thiếu niên loài người kia rất kh*ng b*, song chưởng đẩy cả nhật nguyệt giống như một vị Thần Vương, cả người rực rỡ, thân thể màu đồng cổ tràn đầy sức mạnh bùng nổ.
Mọi người ngơ ngác, uy thế sao lại kinh khủng như thế này, hắn lại có thể nắm giữ cả thiên địa mà ra tay, thật là rung động lòng người.
"Ầm!"
Nhóc Tỳ mạnh mẽ chống đỡ với hắn, bàn tay vung ra đánh nứt một ngôi sao lớn, dũng mãnh lao về phía trước, song phương không màng sống chết mà huyết chiến bên trong tịnh thổ đổ nát kia.
Rồng gầm động Cửu Thiên, con Ly Long kia lượn vòng dùng thân thể đánh tới, núi đá đều bị đánh vỡ tung trong nháy mắt, nó lao xuống kéo theo phù văn sáng rực đến huyết chiến. Bạn đang xem tại Truyện FULL - https://webtruyenchu.com
Nhóc Tỳ máu me đầy người, từ khi xuất thế tới giờ thì trận chiến này là nguy hiểm nhất, lúc nào cũng có thể bỏ mình. Hai tên đại địch này ai cũng đều đã mở ra được chín Động Thiên, đáng danh nghĩa là kình địch. Mà nó thân mang trọng thương, tình huống không ổn chút nào.
"Sao vẫn chưa mở ra được?"
Chiến tới tận bây giờ, Hùng Hài Tử cũng hơi sợ hãi. Nếu cứ tiếp tục như thế này thì chắc chắn phải chết, một là bị phân tâm, hai là tình trạng cơ thể càng ngày càng yếu. Dù làm rất nhiều cách nhưng vẫn không thể mở ra được Động Thiên thứ mười. Thậm chí, cũng vì mở ra bằng được mà nó từng liều mạng, trong chớp mắt tập trung toàn bộ tinh khí thần để tiến hành trùng kích, kết quả xém tí nữa bị hai gã kia g**t ch*t.
Cuối cùng nó cũng minh bạch vì sao trong hung thú Thái Cổ thiên giai (cấp thiên, là cấp cao) lại có ít sinh linh mở ra được Động Thiên thứ mười như vậy, việc này quá khó khăn, hoàn toàn không giống với chín Động Thiên trước.
Việc này cũng không phải thiên tài địa bảo là có thể giải quyết được, khó có thể mượn lực từ những vật bên ngoài mà cần phải dựa vào chính bản thân mình. Chỉ có chớp lấy được tạo hóa của thiên địa để đột phá, không có bất cứ biện pháp nào tốt hơn là dựa bàn chính mình.
"Tại sao lại không được?" Nhóc Tỳ uất ức. Nó rõ ràng cảm giác được thấy ngay trước mắt, chỉ kém một chút là đạt được.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, nói không chừng nó với mười Động Thiên như là hai người qua đường, mất đi một cơ duyên to lớn này.
"Mở ra!"
Thời khắc này, Nhóc Tỳ gào thét, một bên đại chiến với cường địch, khóe miệng chảy máu tươi, một bên lại dùng hết khí lực điều khiển Động Thiên thứ mười để nó thức tỉnh.
"Ầm!"
Nó lại trúng một chưởng, bị thiếu niên dã tính kia vỗ mạnh lên trên lưng rồi bay ngược ra ngoài va mạnh vào một tảng đá, cả người chìm trong bụi bặm, vết máu loang lổ.
Ly Long lao xuống muốn ăn hôi thêm một trảo để giải quyết cho nhanh chuyện rồi sau đó phân chia bảo thư.
Nhóc Tỳ nổi giận, từ trước tới giờ chưa từng bị người khác đè lên người, hôm nay vậy mà lại chịu thiệt, lúc này sự cuồng bạo có dấu hiệu nổi lên, thế nhưng nó lại cảm thấy rằng sau lưng gần như là nứt ra, máu chày ròng ròng, quá nhiều tinh khí thần của nó bị hao hụt.
Cuối cùng, nó đành phải nín nhịn, di chuyển sang vị trí khác và không liều mạng với hai tên sinh linh này nữa, bắt đầu lui lại.
"Mạo hiểm thêm một lần, mượn sức mạnh của bọn chúng để vượt cửa ải!"
Trong lòng nó vẫn còn cái suy nghĩ này, thế nhưng nãy giờ vẫn không dám thực hiện, bởi vì việc này quá nguy hiểm, bị bức ép đến nước này thật là chẳng còn biện pháp nào nữa.
Lúc này, cả người Nhóc Tỳ phát sáng, vòng xoáy màu vàng lần lượt xuất hiện, từ từ xoay đều nuốt chửng tinh hoa thiên địa, vô cùng quỷ dị.
Nhóc Tỳ tập trung chuẩn bị, cuối cùng chọn một thời cơ tốt nhất, lần thứ hai hét lớn, cưỡng ép vượt cửa ải, mở ra Động Thiên thứ mười.
"Không giao ra bảo thư, đừng nói đến việc mở Động Thiên, ngay cả mạng sống của mình cũng giữ không được!" Ly Long quát lớn chụp mạnh xuống dưới.
Trên thực tế, trong lòng của nó cũng rất hồi hộp, ngay cả hung thú thiên giai của Thái Cổ Thần Sơn cũng rất khó mở ra Động Thiên thứ mười, chỉ là một Nhân Loại mà thôi lại ngấp nghé con đường này, kỳ tích này khiến cho nó không yên lòng.