"Bùm!"
Một bàn tay to lớn vô cùng với hào quang màu vàng đất từ trên vòm trời hạ xuống, giống như một vị Thần Ma đang giang tay ra đánh mạnh về phía Nhóc Tỳ.
Chính là do thiếu niên nhân loại kia, hắn ta chừng mười bốn mười lăm tuổi, thân thể cường tráng như là một Man Thần hạ giới, hắn cứng rắn chống đỡ mấy chục lần với Nhóc Tỳ.
Hùng Hài Tử kêu to vô cùng thần dũng, nó giao phong với hắn, phù văn lượn lờ, nó như là một thiên thần còn nhỏ, tuy vóc người không cao to lắm thế nhưng cũng vô cùng khiếp người.
Hai người tỏa hào quang vọt lên, tinh khí dâng trào, gió lớn vù vù khiến cho ngọn núi đá nứt ra, từ đó có thể thấy được kh*ng b* cỡ nào.
Hai bên liều mạng tranh đấu, Nhóc Tỳ và người này đều bị đánh bay, cuộc huyết chiến vô cùng mạo hiểm, bảo thuật như là nước lũ tàn phá khắp nơi, ánh chớp che kín bầu trời vô cùng kịch liệt.
Một tiếng rồng ngâm truyền tới, tên cường giả đang nhìn chằm chằm kia cũng vọt thẳng tới.
Ly Long cường tráng mạnh mẽ, vảy da phát sáng rực rỡ, thân thể như đúc từ tiên kim (kim loại thần tiên), nó vọt mạnh tới, tảng đá nặng đến cả vạn cân bị nó va phải lập tức vỡ nát.
Cơ thể nó chí cường, nó vốn là con cháu của hung thú Thái Cổ, hơn nữa bộ tộc của nó lại có sở trường về thân thể nên ít có đối thủ.
"Ầm"
Ly Long va chạm với Nhóc Tỳ, đầu tiên dùng móng vuốt như là nắm đấm, rồi quay đầu rời đi, chiếc đuôi quật tới, thân rồng to dài chói cả mắt không gì cản được.
Nhóc Tỳ né qua, đuôi rồng quét bay rất nhiều tảng đá, bất kể là ngàn cân hay là vạn cân đều bị nát tan, sấm chớp đùng đùng vô cùng kinh khủng.
Khi Nhóc Tỳ giơ tay, tia chớp lập tức bay lên vô cùng sáng chói, lôi hải màu tím hiện ra đánh thẳng về phía Ly Long, thế công mãnh mẽ và bá đạo.
"Bùm" một tiếng, Ly Long né tránh thế nhưng một ngọn núi ở phía sau ngay lập tức nổ tung hóa thành bột phấn.
Hồ quang điện to lớn lượn lờ trên không trung khu phế tích phát xẹt xẹt vang vọng, từng người xem chiến đều trợn mắt há miệng, thân thể Hùng Hài Tử rách nát lại thêm trọng thương những vẫn có thể phát ra thần uy bật này.
Ánh mắt của Ly Long lạnh lẽo, thân thể sáng rực quay lại tiếp tục đánh tới, thiên địa run rẩy.
Trên người của nó có một ký hiệu óng ánh, đó là hoa văn hình rồng chân chính ẩn chứa áo nghĩa vô thượng, một khi xuất ra bảo thuật thì hào quang khắp nơi.
Loáng thoáng, luồng âm thanh như lời ngâm xướng của Chư Thần rung động chín tầng trời, bốn phương đều cộng hưởng, sau đó luồng âm thanh này trở nên to lớn như là những cơn sóng khổng lồ vỗ về phía Nhóc Tỳ.
Từng tảng đá vạn cân đến mười mấy vạn cân đều giống nhau cả, tất cả nổ tung, khi tiếng rồng ngâm truyền tới, gợn sóng dâng trào, tất cả đều hóa thành phấn bụi.
Nhóc Tỳ nghiêm túc cẩn thận ứng phó. Cốt văn được ghi chép trong Nguyên Thủy Chân Giải từ từ hiện lên trong tâm trí, biến những thứ bình thường thành thần kỳ, bên trong những cốt văn bình thường đều hàm chứ những áo nghĩa vô thượng.
Vẻ mặt Hùng Hài Tử nghiêm túc, ký hiệu sáng rực ở trước người nhanh chóng sắp xếp gây dựng rồi trở thành một vùng đại dương màu vàng kim, ầm ầm một tiếng va chạm với những gọn sóng đang khuếch tán ra của Ly Long.
Quần hùng hoảng sợ, đám sinh linh này giao chiến làm người khác tuyệt vọng, chúng đạt tới cực hạn của Động Thiên Cảnh, những người khác sao là đối thủ? Đối đầu chỉ có con đường chết.