Ông ta vô cùng tức giận, một ngụm máu phụt ra ngoài kết quả này quá đáng sợ khiến cho ông ta khó mà tiếp thu nổi!
"Mau ra tay, ngàn vạn lần không thể để cho hắn thành công!"
Mọi người của Vũ Tộc cuống lên, chuyện trong khi giao chiến đột phá đến mười Động Thiên trong thần thoại không ngờ lại xảy ra, lẽ nào trời muốn Vũ Tộc diệt vong sao? Như thế khó mà tin được, khiến người ta sợ hãi.
Nếu đứa bé này trưởng thành tất nhiên sẽ bễ nghễ thiên hạ, ngạo thị quần hùng, đến lúc đó thì bọn họ làm sao đối mặt... Quả thật không dám tưởng tượng nữa.
Xa xa, quần hùng đều chấn động, trong lòng run rẩy.
Nếu nói về chín Động Thiên ở trong Nhân Tộc thì cũng chỉ là những truyền thuyết mà bên trong sách cổ ghi lại, còn về mười Động Thiên thì đừng có mơ tới nữa, cơ bản không thể mở ra được.
Trước mắt, không ngờ lại là sự thật, trước con mắt của rất nhiều người, một thiếu niên rất có thể sẽ đột phá, ngọn núi lửa kia tuy rất mơ hồ thế nhưng đã hiển thị ra thực thể.
Ở bên ngoài thân thể Nhóc Tỳ, chín tòa Động Thiên không ngừng chảy ra "dung nham", cướp đoạt tọa hóa thiên đại, tẩm bổ bản thân, tòa thứ mười như ẩn như hiện, lúc nào cũng có thể hiện ra từ trong hư không.
Một đống lớn Động Thiên như thế vô cùng đồ sộ, dung nham cuồn cuộn, tinh khí trời đất sôi trào, từng dòng từng dòng thác nước buông xuống gột rửa thân thể của Nhóc Tỳ.
Mọi người dường như chẳng thể tin được, mọi người thuộc Nhân Tộc cũng không tin, đứa nhỏ này quá lợi hại vượt qua sự tưởng tượng của mọi người.
Nhóc Tỳ rất hồi hộp, tòa Động Thiên thứ mười quá hiếm thấy, rất khó mở ra, không cần nói là Nhân Tộc, ngay cả con cháu của thiên giai hung thú Thái Cổ cũng rất khó thành công.
Hiện nay, nó là một Nhân Tộc, ở trong hoàn cảnh này trong Hư Thần giới lại muốn đột phá.
Tất cả những thứ này đến quá đột ngột, ngay cả chính nó cũng chưa có chuẩn bị gì cả. Vừa nãy súyt chút nữa chết trận, đại trận ngăn cấm kia bùng phát khiến cho thân thể nó suýt chút nữa nát tan, nó phải dùng hết khả năng vận chuyển tinh khí thần, không hề ngờ rằng toàn bộ tiềm năng trong cơ thể bộc phát!
"Giết!"
Mọi người thuộc Vũ tộc phát động công kích. Hàng ngàn hàng vạn mũi tên từ trong tịnh thổ bay tới, mỗi một mũi tên cứ như cầu vồng nối thẳng mặt trời, vô cùng chói mắt và khiếp người, tất cả đều là phù tiễn (mũi tên được tạo thành từ phù văn).
Những mũi tên bình thường đều vô dụng đối với Nhóc Tỳ, thế nhưng thứ mũi tên lại lại có khắc lên cốt văn có lực sát thương rất lớn, vạn mũi tên cùng tiến ngay cả thành trì cũng nát bét, núi lớn cũng sụp đổ.
Trong hư không vang vọng những tiếng vù vù, từng luồng từng luồng ánh sáng thàn bay tới đan dệt thành một tấm lưới ánh sáng vô cùng dày đặc, phảng phất như là trật tự quy tắc của một thế giới vậy.
"Mở cho ta!"
Nhóc Tỳ quát lớn một tiếng, một con Toan Nghê vọt lên ngửa mặt lên trời rít gào, toàn thân oánh ánh ánh tím đan xen một ít lốm đốm màu vàng, nó gần như cao to bằng quả núi, ngăn cản ở phía trước.
Tia điện bay lượn, tia chớp nhằm về bốn phương tám hướng chặn lại tất cả những mũi tên đang lao tới. Nó hóa thành một nhà tù màu tím, lôi đình cuồn cuộn ầm ầm kinh động cả bầu trời.
"Răng rắc"
Trong hư không, hết mũi tên này đến mũi tên khác gãy vỡ rồi nổ tung hóa thành bột mịn.
Cảnh tượng này vô cùng đáng sợ, rõ ràng là phù tiễn kiên cố và mạnh mẽ, nếu không thì làm sao bắn thủng ngọn núi, phá hủy thành trì, phá diệt thân thể của cao thủ. Nhưng mà hiện tại hầu như những mũi tên này đều bị ngăn cản lại, bị những tia chớp màu tím đáng sợ kia bắn trúng rồi nổ tung trở thành bụi phấn bay lả tả.
Quần hùng biến sắc, Hùng Hài Tử quả nhiên kinh người, một thân tu vi đạt tới đỉnh cao, ở Động Thiên cảnh khó mà gặp được đối thủ, đã tới cực cảnh, chẳng trách sắp mở ra Động Thiên thứ mười.
"Tuyệt đối không thể để cho hắn thành công!" Mấy lão già trong Vũ Tộc hét lớn, họ trở nên điên cuồng, nếu như để tên nhóc hung tàn này mở ra Động Thiên thứ mười thì sau này hằng ngày bọn họ phải làm bạn với ác mộng.
Cục diện như vầy tuyệt đối không thể xuất hiện, không thể chấp nhận được, chỉ mới tưởng tượng thôi là đã thấy sợ rồi.
"Vù!"
Một ngọn núi lớn vụt lên từ mặt đất bay thẳng tới Nhóc Tỳ rồi đè ép xuống, đây vốn là một bảo ấn được đặt ở trong tịnh thổ, hiện tại trở nên to lớn bao phủ cả đại địa.
Nhiều năm qua, bảo ấn này hóa thành một ngọn núi, trên mặt xuất hiện những cây cối xanh um tùm, có cây to dây leo lớn, có chim bay cá nhảy, tràn đầy sinh cơ.
Một bảo ấn lớn như vậy đập xuống, tràn trề sinh cơ giống như là một thế giới chân thật trấn áp, khí tức kh*ng b* tỏa từng sợi từng sợi khí lành như muốn đập nát Nhóc Tỳ.
"Mở cho ta!"
Nhóc Tỳ ngửa đầu quan sát rống to một tiếng, những sợi tóc đen thui đầy đầu dựng thẳng đứng, tinh khí cả người sôi trào, cả người nó lánh lánh đầy ký hiệu màu vàng như hóa thành một con chim thần vậy.
"Ầm!"
Một con Côn Bằng khổng lồ xuất hiện đột nhiên vọt thẳng lên trời cao, ầm một tiếng đụng vào ngọn núi lớn kia, nơi va chạm của ngọn núi nứt ra, cây cối bẻ gẫy, thác nước màu bạc khô cạn, tất cả đều nổ tung.