"Cái thần rách gì thế, nếu lợi hại như vậy thì ngươi hãy siêu thoát khỏi hạn chế của quy tắc trật tự nơi đây đi. Ta chém, ta chặt, ta ăn, ta cắn, ta nuốt toàn bộ!"
Hùng Hài Tử không hề sợ hãi trước Thần Linh, càng đừng nói tới việc kính nể, nó la hét đầy hung tợn, gương mặt non nớt tràn đầy vẻ khiêu khích, giống như khi còn bé thường trêu trọc con chó Đại Hoàng trong thôn.
Rõ ràng là đang liều chết, thế nhưng lại pha một vài điểm ngang bướng của trẻ con khiến người khác phải dở khóc dở cười.
Thanh kiếm gãy nắm trong tay cứ như một vầng thái dương đang thiêu đốt vô cùng chói mắt, hết luồng này đến luồng kiếm khí khác vọt tới, ảnh hưởng còn lại của những luồng kiếm khí này đủ để tiêu diệt cả một ngọn núi.
Giữa bầu trời, hàng trăm ngàn vệt kiếm khí to lớn bổ thẳng về phía pháp chỉ, mưa ánh sáng nơi đó như là thác nước tản ra những khí tức bất hủ, âm vang điếc tai giống như từng ngôi sao lớn nổ tung.
"Bùm!"
Tờ bùa màu vàng đất phát sáng giống như là pháo hoa nổ tung, chữ "Phạt" trên bề mặt càng ngày càng khiếp người, tản ra khí tức bất hủ không ngừng chấn động.
Mưa ánh sáng càng ngày càng lớn, thác nước màu vàng từ trong tờ giấy chảy xuống, nó ẩn chứa ý chí tinh thần của Vũ Thần không cho kháng nghịch, đây chính là pháp tắc thần đạo.
Đáng tiếc, chung quy nó vẫn bị áp chế ở Động Thiên Cảnh, không dám đột phá.
"Ầm!"
Mặc dù như vậy nhưng cũng rất đáng sợ rồi, mưa ánh sáng màu vàng vô cùng sắc bén vang lên vù vù, bầu trời bị chấn đến lay động, những điểm sáng nhỏ vàng óng dày đặc đánh lên trên thân kiếm gãy không ngừng vang vọng.
"Phụt!"
Mặc dù lực phòng ngự của Nhóc Tỳ vô cùng mạnh mẽ thế nhưng vẫn không thể tách toàn bộ sang hai bên, nó bị những hạt mưa ánh sáng xuyên thủng thành những chấm nhỏ, máu tươi theo đó chảy ra ngoài.
"Tờ giấy tàn sắp rách đến nơi mà còn dám thương tổn ta." Hùng Hài Tử vô cùng căm phẫn, chín ngọn núi lửa nổ vang toàn thân, dung nham giống như là sông lớn không ngừng chảy vào trong cơ thể của nó.
"Tơ giấy tàn, rách ra cho ta!" Nhóc Tỳ la lớn. Thanh kiếm cổ trong tay tuôn ra từng luồng hào quang như một con phượng hoàng đen thức tỉnh, khí tức càng kinh khủng hơn, vô số luồng ánh chém thẳng về không trung.
"Ầm!"
Tờ giấy bị chấn đến nổi lệch khỏi vị trí không ngừng rung động, có thể thấy được trận công kích vừa rồi mạnh mẽ đến nhường nào, ngay cả pháp chỉ của Thần Linh cũng chịu không nổi và không thể vững như bàn thạch được.
Nhóc Tỳ cắn chặt miệng nhỏ, vẻ mặt càng thêm nghiêm túc, nó không ngừng bổ chém, trong hư không không ngừng lưu lại những tàn ảnh của cánh tay, động tác quá nhanh.
Thanh kiếm gãy rung bần bật không biết đã vung lên bao nhiêu lần, sau đó kiếm thể màu đen cộng hưởng với cánh tay vang lên tiếng ông ông không dứt bên tai, nơi đây liền trở thành biển kiếm.
Kèm theo những âm thanh ông ông của kiếm gãy là một màn kiếm ảnh nhanh chóng được luyện thành, phù văn và hào quang được phóng thích ra ngoài nhanh chóng trở thành một hải dương kiếm khí bất hủ phẫn nộ cuốn thẳng về trời cao.
"Keng!"
Pháp chỉ Thần Linh run rẩy dữ dội, ánh sáng nhanh chóng lờ mờ rồi bị đánh bay ra ngoài.
Kiếm gãy trong lòng bàn tay của Nhóc Tỳ không ngừng bổ ra. Bên trong biển kiếm, vài luồng kiếm khí thông thiên vọt thẳng lên to lớn kinh người giống như là những ngọn núi lớn đập tới.
"Ầm!"
Pháp chỉ Thần Linh liên tục xoay tròn bị đánh bay xa ra ngoài mấy trăm trượng, hơn nữa ánh sáng lộng lẫy trước kia giờ càng ngày càng phai mờ, ngọn lửa thần bao phủ xung quanh gần như muốn tắt đi.
Mọi người ngơ ngác, kiếm khí kh*ng b* đến mức nào vậy mà có thể chống lại tờ giấy của Thần Linh, mạnh đến mức người khác không thể tin được.
Mọi người của Vũ Tộc càng thêm sợ hãi, quá hung tàn, chỉ một đứa bé mà thôi vậy mà có thể đối kháng lại pháp chỉ của Vũ Thần, chiến đấu đến hiện tại nhưng vẫn không có chết đi, hơn nữa cũng bắt đầu phản công.
"Tế Vũ Thần!" Bên trong vùng tịnh thổ, một đám già nhanh chóng ngồi xếp bằng xuống, những người trẻ tuổi ở phía sau thấy thế thì cũng làm theo, bọn họ lẩm bẩm ngâm tụng một đoạn thần chú cổ xưa.