Một ngôi miếu thần phát sáng, tựu như được xây dựng từ những khối vàng, được tắm rửa trong ánh sáng thần kỳ, vô cùng thần thánh, nó được xây dựng ở nơi sâu nhất trong Vũ Tộc, mưa ánh sáng bay khắp nơi.
Đây là trọng địa của Vũ Tộc ngoài thế giới hiện thực, đây cũng là Pháp Tướng của Vũ Thần, khí an lành tràn ra, bình thường không một ai được tiếp cận, chỉ khi nào liên quan đến vinh nhục to lớn của Vũ Tộc thì mới được tới đây.
Lúc này, một đám già cứ bước lên một bước rồi lại lạy một lạy về phía trước, trang nghiêm và trịnh trọng, ai nấy cũng vô cùng thành kính, trên trán nhiễm đầy máu tươi.
Bọn họ cúng bái, dành sự tôn kính to lớn nhất cho Thần Linh tổ tiên được được đắp nặn thành những bức tượng, đồng thời dâng tế phẩm, mọi người đang cầu xin, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Thần Linh Thượng Cổ đều chết hết sao? Không người nào có thể hiểu thấu được, cũng có thể đã chết hết và được mai táng trong năm tháng rồi.
Tiến vào cung điện, nơi đó có một bức tượng đá, vô cùng mơ hồ, từ lâu đã không thể nhìn ra được hình dáng nữa, pháp thân màu vàng nứt ra lộ ra những ánh sáng lộng lẫy nhưng đã ảm đạm không ít, màu sắc loang lổ.
Có người nói, Vũ Thần đã chết từ lâu trong trận chiến Thượng Cổ năm ấy, thế nhưng Vũ Tộc vẫn luôn luôn thờ phụng bài vị của ông ta, hy vọng sẽ xảy ra kỳ tích, có một ngày ông ta sẽ trở về.
Bên ngoài ngôi miếu cổ xưa sáng rực, bên trong cũng có chút phong cách cổ, khắp nơi đều thể hiện những khí tức cổ điển, đám người Vũ Tộc không ngừng quỳ lạy, nơi miệng lẩm bẩm như là tụng kinh vậy.
Cuối cùng, tại nơi lão tổ dẫn dắt đám người này xuất hiện một cái tế đàn nhỏ ở phía trước tượng thần kia, nơi đó có một cái bình, toàn thân đen thui, lấm tấm như là những giọt nước mưa bên ngoài thân bình.
"Răng rắc!"
Chiếc bình bị mở ra, lập tức vọt lên một luồng khí tức kinh khủng, phảng phất như một vị Thần Linh xuất thế, ánh sáng rực rỡ như thái dương bị nổ lung, khiến cho cả tòa cung điện cổ xưa này sáng rực cả lên.
Đây chính là mười tờ giấy có màu vàng đất, tất cả đều đã nát bét nhưng lại được ghép lại với nhau, cố gắng lắm mới tạo nên được một tấm pháp chỉ hoàn chỉnh, mỗi một tờ đều đang trôi nổi giống như là những ngôi sao, chuyển động ầm ầm, khiến cho người khác cảm thấy ngột ngạt không gì sánh được.
Đây chính là một tấm pháp chỉ cuối cùng của Vũ Thần lưu lại, nhưng bởi vì một số nguyên nhân nào đó mà đã trở nên nát bét.
Nó chia thành mười tờ, mỗi một tờ đều có một ít chữ viết, chỉ khi ghép lại với nhau thì mới có thể đại biểu cho ý chí Thần Linh của tấm pháp chỉ giống như năm đó được.
Mọi người của Vũ Tộc không ngừng run rẩy, linh hồn lạnh buốt, loại khí tức có sức ép như thế này khiến họ có cảm giác bản thân muốn nổ tung, hóa thành tế phẩm hiến dâng cho Thần Linh.
Cuối cùng, vị lão tổ kia niệm một đoạn dài chú ngôn, những tờ giấy này mới bình tĩnh trở lại, ánh sáng thần thánh bắt đầu thu lại, hơn nữa tất cả mọi người nhanh chóng cắt một đường trên đầu ngón tay của mình, từng giọt từng giọt máu đỏ nhỏ xuống, chứng minh mình là đời sau của Vũ Thần.
Một thiếu nữ tiến tới, nhắm chặt cặp mắt, tay nhỏ như ngọc hướng về phía mười tờ giấy nát bét kia rồi chọn lựa một tờ, sau đó hai tay nâng đỡ về phía sau.
Nàng chính là Vũ Tử Mạch, là một thiếu nữ thông linh, nắm giữ năng lực nhận biết rất kỳ dị, thân thể óng ánh như ngọc, vô cùng thánh khiết.
Cả đám người thành kính quỳ lạy, rồi đưa những tờ giấy còn lại vào trong bình đen, đậy nắp thật cẩn thận rồi đặt vào trong tế đàn, nhẹ nhàng lui ra khỏi miếu cổ.
"Được rồi, chính là nó, phía trên tấm pháp chỉ của Thần Linh có ghi chữ "Phạt", tuy rằng không phải "Giết" thế nhưng vậy là đủ mạnh rồi, có thể chém bất kỳ địch thủ nào."
Lão tổ cười ha ha, một chữ "Phạt" này đủ để giải thích sức mạnh chân nghĩa của pháp chỉ rồi, tất nhiên chính là tiêu diệt tất cả kẻ địch trong Hư Thần Giới.