Kiếm khí như đại dương, hoàn toàn mờ mịt, ở bên trong như có những ngôi sao, vầng mặt trời hạ xuống, cảnh tượng không thể nào tưởng tượng nổi.
Trong quá trình này, có sương mù khuếch tán, có sấm vang chớp giật, tình cảnh bao la vô tận cứ như đang ở thời đại khai thiên vậy, khiến cho người khác kính nể, tim đập thình thịch.
"Không được!"
Mọi người thuộc Vũ Tộc nhanh chóng rút lui, trong lòng sợ hãi, bọn họ cảm ứng được uy thế của một kiếm này, không thể lấy cứng chọi cứng, khó có thể đối đầu.
Tất cả mọi người tản ra hai bên, nhanh chóng thoát thân, kiếm khí khổng lồ cắt xé, chém thẳng vào giữa vùng tịnh thổ này, tiếng ầm ầm vang vọng, y như một dải ngân hà nện mạnh xuống.
Có thể thấy rất rõ ráng, nhật nguyệt tinh thần hạ xuống, kiếm khí thông thiên, quần thể kiến trúc bị bổ thành hai nửa, ở giữa xuất hiện một vực sâu không đáy.
"Ầm!"
Trong lòng đất, lần lượt những khối bảo cốt xuất hiện, sau đó hiện ra những vết rạn nứt, như là đóa hoa héo tàn, lần lượt rơi xuống dưới, cuối cùng nát tan.
Đây chỉ là những phù cốt xuất hiện trở trong khe nứt kia mà thôi, những có thể tưởng tượng được Vũ Tộc đã bày biết bao nhiêu sát trận trong vùng tịnh thổ này chờ Hùng Hài Tử tiến vào để luyện hóa.
"Giết!"
Một ông già trong Vũ Tộc hét lớn. ánh mắt đầy nham hiểm, sắc mặt tái nhợt, sát ý như thủy triều, ông ta hận Hùng Hài Tử đến tận xương tủy, chỉ một đòn này thôi đã gây tổn hại rất lớn cho tịnh thổ của bọn họ.
"Ầm ầm" vang lên, nơi trung tâm như nổ tung, phù văn như là dung nham dâng trào nhắm thẳng về phía Nhóc Tỳ, vô cùng mênh mông và dày đặc, không thể nào địch lại được.
Nhóc Tỳ thất kinh, nguồn sức mạnh kinh khủng như thế này khiến nó không dám cứng rắn chống đỡ. Cho dù là rất nhiều cao thủ cùng nhau hợp lực lại một chỗ, trở thành một chùm sáng giết người, tập trung hướng về phía nó.
Nếu như bị bắn trúng, đừng nói là cảnh giới hiện tại của nó, cho dù sức chiến đấy mạnh hơn rất nhiều cũng khó lòng chịu đựng được.
Gợn sóng phân tán, mặt đất nổ tung, lập tức tạo nên một vực sâu thăm thẳm, cứ như những mũi tên thần trồi lên từ phía sau lưng nó, rồi bắn thẳng vào trong tịnh thổ.
Thanh âm "boong boong" vang lên không dứt, trong hư không xuất hiện những chùm sáng vàng dày đặc, đan dệt thành những chùm ánh sáng thần nhanh như tia chớp, toàn bộ đánh xuống, phát ra những âm thanh "Bụp bụp". Có mấy chục đến trăm người bị xuyên thủng ngay tại chổ, phát ra những tiếng kêu thảm.
"A..."
"Không!"
Lông thần màu vàng rất ác liệt, xuyên thủng lồng ngực của mọi người, đầu, bụng xuất hiện những vòi máu văng tung tóe, mà những linh vũ màu vàng khi đâm lên trên thân thể của những người này thì theo quán tính kéo xa bọn họ ra mười mấy trượng.
Tình cảnh này khiến cho lòng người run sợ, linh hồn run rẩy, quá mức đáng sợ, bảo thuật Côn Bằng phát uy, chỉ có một đòn duy nhất mà đã tước đi nhiều mạng người như thế rồi.
"Thủy Mặc Già Thiên!"
Một ông giào quát lớn, một chùm ánh sáng màu xanh lam bay ra từ trong vùng tịnh thổ, rồi hóa thành một lồng ánh sáng rất lớn chắn ngay phía trước, giống như là thủy tinh màu xanh lam lấp lánh ánh sáng.
Rốt cuộc, linh vũ màu vàng biến mất, Vũ Tộc nhanh chóng kiểm kê lại nhân số, đòn đánh vừa rồi vậy mà đã đoạt sinh mệnh của gần trăm người, khiến cho bọn họ rất tức giận, tổn thất thật nặng nề.
Đương nhiên, phần lớn cao thủ đều tránh né được, những người gặp nạn chủ yếu là tu vi không đủ mạnh thế nhưng chuyện này cũng đủ khiến cho bọn họ tức giận rồi.