Ánh sáng phù văn lóe lên, những ngôi sao lùi về sau, Nhóc Tỳ cảm thấy kỳ lạ, phảng phất như đang du lịch trong một biển sao mênh mông, một người qua lại vạn cổ thời không.
Không để nó suy tư nhiều, thông đạo màu vàng mở ra, một tân thế giới xuất hiện trước mắt, nó đang đứng trên một tảng đá lớn, ngẩng đầu nhìn khu động thiên phúc địa trước mặt mình.
Sơ Thủy Địa trở nên sôi trào, tất cả mọi người nhanh chóng trở về báo tin, đây chính là một việc lớn.
"Cái gì, hắn thật sự giết tới phúc địa cao cấp hơn?"
"Chỉ mới là một đứa nhỏ mà dám trở thành địch nhân của chư giáo, không ngờ mạnh đến như vậy, thật là đặc biệt."
Bất kể là Hư Thần Giới, hay là trong Cổ Quốc, sau khi mọi người biết được tin tức này thì giật mình, quả thật không chỉ nói suông, Hùng Hài Tử bắt đầu hành động rồi.
Mới đồn hôm qua, mà hôm nay đã tiến vào động thiên phúc địa, sấm rền gió cuốn, rất nhiều người nhìn thấy được vẻ quyết đoán của Hùng Hài Tử.
Đây tự nhiên là một trận phong ba vô cùng lớn, mọi người thấy sự mạnh mẽ của nó ở Sơ Thủy Địa, biết được sức chiến đấu đáng sợ đến cỡ nào.
"Người này, thật sự là đi tới chỗ nào là chỗ ấy gợn sóng, dấy lên vô tận phong ba, quả là một tên sao chổi!"
Bên trong hoàng cung Hỏa Quốc, một người con gái toàn thân áo quần màu đỏ lấp lánh khẽ nói, mày ngài cau lại, dung mạo tuyệt lệ, rõ ràng chỉ mới mười bốn mười lăn tuổi thế nhưng dáng vẻ thon thả, đường cong uốn lượn.
Chính là Hỏa Linh Nhi, cứ nghĩ tới cái tên mập mạp mà Hùng Hài Tử gọi nàng thì trên khuôn mặt tràn đầy tức giận.
Từ bé tới giờ chưa có người nào nói vóc dáng của nàng xấu cả, vì sao trong miệng tên khốn kia lại trở thành mập được chứ?
Đang lúc này, một sinh vật nhỏ màu xám chạy tới, trong miệng ngậm một cây linh dược, vèo một tiếng không còn thấy bóng đâu, nó trốn vào bên trong ổ nhỏ của mình.
"Tên vô ơn bạc nghĩa, sao ngươi cứ nghe lời của hắn thế hả, ngày nào cũng ăn toàn đồ ngon, ta nuôi ong tay áo mà." Hỏa Linh Nhi buồn bực. xem tại https://webtruyenchu.com
Sói con trốn trong ổ nhỏ được lót bằng linh thảo, mắt to chớp động, mặt như vô tội.
"Được rồi, chúng ta cũng nên đi Hư Thần Giới, nhìn hắn ăn quả đắng như thế nào, tưởng mình vô địch thiên hạ chắc, ít nhất ta biết có người không thua kém gì hắn, chỉ là không biết người đó có xuất hiện hay không mà thôi."
Hơi nước mờ mịt, sương mù lượn lờ, đây là một khu vực như là của tiên giới vậy, nguy nga hùng tráng, tỏa ra ánh sáng bảo vật. Phía trên có những loại linh dược sinh trưởng, thậm chí còn có một vài gốc thánh dược đang phun ra nuốt vào tinh hoa của trời đất, như ẩn như hiện vô cùng thơ mộng.
Một thiếu nữ áo tím phút chốc mở cặp mắt, từ trong động phủ của một ngọn thần sơn đi ra rồi nhìn về phương xa, hàm răng cắn lấy bờ môi đỏ tươi, nói: "Tên Hùng Hài Tử đáng ghét!"
...
Đám Vũ Tộc, Thác Bạt Tộc cũng đã nhận được tin tức, tất cả đều đang chuẩn bị.
"Sơ Thủy Địa, cũng không phải là lối vào duy nhất của Hoang Vực, ít nhất sinh linh của Thần Sơn Thái Cổ không có ở nơi đây, hơn nữa có có một con đường khác cho những di chủng kia, có nên đi nhờ những người này không. Cách tốt nhất chính là lôi kéo được dòng dõi của các sinh linh Thái Cổ đến."
Còn có người mưu tính, muốn đuổi sói nuốt hổ, lôi kéo những sinh linh thuần huyết trong truyền thuyết đến đối phó với Nhóc Tỳ.
"Ngàn vạn không thể gây rắc rối gì, ngay cả lão tổ của tộc chúng ta cũng không dám bước chân vào những cấm địa kia, nếu không bộ tộc chúng ta sẽ rướt lấy đại họa!"
"Thần Sơn Thái Cổ không thể đụng vào, nếu không mặc kệ ngươi là hoàng tộc vương hầu thì đều san thành bình địa. Nhưng mà, có thể lôi kéo những sinh linh ở vực ngoại đến đây không?"