Một đám người xem chiến trong lòng đều cảm thấy muốn chết, không cần suy nghĩ nhiều, trận chiến ngày hôm nay, tất cả bọn họ đã trở thành bàn đạp cho cái tên Hùng Hài Tử vô địch.
Trận chiến này, bọn họ rất buồn bã, mười mấy nhóm thế lực lớn, rất nhiều cao thủ cùng tiến lên thế nhưng từng người từng người một bị Hùng Hài Tử làm thịt, máu nhuộm đỏ cả "Vùng đất ma quỷ" này.
Đặc biệt, việc này lại xuất hiện ngay trước mắt rất nhiều người, muốn giấu cũng giấu không được, quả thật rất mất mặt, môn phái của bọn họ sao chịu nổi được chứ?
Bên trong Hư Thần Giới, sau khoảng vắng lặng ngắn ngủi, đột nhiên cả Sơ Thủy Địa trở nên sôi trào.
Người người xô đẩy, bon chen, đâu đâu cũng có cường giả, bọn họ đến từ khắp các nơi từ những đại giáo và Cổ Quốc khác nhau, vốn là họ mến mộ danh tiếng nên mới tới, chỉ muốn nhìn thấy sự mạnh mẽ của Hùng Hài Tử.
Không hề nghĩ rằng, việc nhìn thấy hôm nay vượt xa mong muốn của mọi người, đúng là không uổng công một chuyến này, thu hoạch quả nhiên rất lớn, vậy mà có thể thấy được cuộc huyết chiến kịch liệt đến cỡ này.
Hùng Hài Tử không thẹn với câu 'Nhân thần cộng phẫn', một trận chiến diệt sạch đối thủ, không để sót một ai, phong thái như lôi đình nhanh chóng gọn gàng, tạo ấn tượng sâu đậm cho mỗi người, khiến cho lòng người dâng trào như thủy triều.
Tin tức như sóng lớn, bao phủ khắp nơi, không chỉ có các động thiên phúc địa của Hư Thần Giới chấn động, mà ngay cả những môn đình lớn ngoài thế giới hiện thực cũng hoảng sợ, rất nhiều người kinh ngạc.
"Vật gì đây?" Nhóc Tỳ ngờ vực, màn hào quang lan tỏa bao quanh lấy đồ vật này, chùm sáng này y như chiếc đèn lồng vậy, lơ lửng trước người nó.
Nó đưa tay chạm vào thì 'bùm' một tiếng nhẹ vang lên, chùm sáng kia nứt ra xuất hiện một khối kim loại vô cùng dị thường, y như là một mảnh vỡ của vật bằng đồng thau nào đó.
"Đây là mãnh vỡ của vật nào đây?" Hùng Hài Tử không hài lòng, chiến dịch giết sạch quân địch, chém hết cao thủ mà chỉ có một mãnh vỡ thế này?
Mọi người không nói gì, tên nhóc này có thể là bụng không đáy, Hư Thần Giới ban xuống bảo vật mà còn chọn bên này lựa bên kia, thật sự là tên nhóc tham tiền mà.
Rất nhiều người cố gắng quan sát để biết được nó đã đạt được vật gì, dù sao cũng đã sáng tạo ra một kỷ lục, làm cho pháp tắc trật tự của mảnh thế giới này cảm ứng được và ban xuống bảo vật.
"Như là một góc của cái khay, có tác dụng gì đây?" Hùng Hài Tử vò đầu, dáng vẻ hơi mê mụi, hoàn toàn khác với khí chất Ma Thần đã đại sát tứ phương khi nãy.
Nó sợ bỏ sót gì đó nên cẩn thận cảm ứng thì phát hiện ngoại trừ một ít đường nét quái lạ thì cũng chẳng có thứ gì nữa. Nó vẫn chưa từ bỏ ý định, vận chuyển phù văn, kết quả miếng đồng thau này vẫn im lìm.
Cuối cùng, Nhóc Tỳ đưa miệng cắn khối kim loại này, những tiếng leng keng vang lên, nó dùng sức cắn mạnh thì cũng chẳng thể cắn nát được, vật quả vô cùng cứng rắn.
"Ngay cả di chủng Thái Cổ mà ta cũng có thể ăn, giờ gặm miếng đồng vỡ mà cũng không ăn thua gì hết." Nó nheo mắt lại trở thành hình trăng lưỡi liềm, cảm thấy vật này không hề tầm thường.