Tường đổ, gạch vụn khắp nơi trên mặt đất kể lại thăng trầm của một thời huy hoàng. Đây là thế giới của thần linh hay còn có huyền cơ khác?
Một ngọn lại một ngọn thái cổ thần sơn bị chặt gẫy, mây mù hỗn độn che phủ mịt mờ không bờ bến. Nhóc Tỳ một đường chạy tới nhanh như điện chớp, tốc độ thật nhanh, tóc đen dài bay bay sau lưng.
Rốt cục nó đến chỗ tận cùng và bước lên thông đạo màu vàng có hào quang lóe sáng, biến mất từ chỗ đang đứng ban đầu để đi tới Sơ Thủy Địa.
"Ai thế kia, sao lại ngồi xổm trên lối đi, thực cho mình là Hùng Hài Tử sao? Cũng định lấy đi hai khối phù cốt?" Đọc Truyện Online mới nhất ở https://webtruyenchu.com
"Đúng là rỗi hơi, bắt chước ai cũng được, đừng nên học theo thằng kia."
Ở Sơ Thủy Địa, Nhóc Tỳ sau khi đi vào bèn ngồi xổm xuống tảng đá xanh kia cẩn thận quan sát, trên bề mặt còn có khảm mấy khối bảo cốt, nó cảm thấy chúng so với ngày trước càng óng ánh và xán lạn.
Dĩ nhiên nó sẽ không đi đào một lần nữa. Đã từng bị tống cổ một lần, nó cũng không muốn bị Hư Thần Giới vĩnh viễn cấm cửa, chỉ là có chút hoài niệm mà thôi, nhớ lại chuyện trong quá khứ.
Nó ngồi xổm bên trên mà đẽo gọt, gõ gõ tảng đá xanh. Tư thế kỳ quái như vậy tất nhiên làm người khác chú ý, mọi người chỉ chỏ, bàn tán ầm ĩ ở chỗ này.
Nhóc Tỳ không lộ ra mặt thật, định trước hết tìm hiểu tình hình một chút.
"Ê, ta bảo này c** nh*, đừng coi mình thật như thằng nhỏ hung tàn."
"Bắt chước cái dạng như mày là muốn bị đánh hội đồng một trận a."
Nhóc Tỳ nghe vậy vò đầu đứng dậy, nó đánh giá xung quanh. Sơ Thủy Địa không có gì thay đổi, vẫn giống như trong quá khứ.
"Hùng Hài Tử tới chưa?" Nó biết rồi mà còn cố hỏi.
"Đến cái gì mà đến, chết ở Bổ Thiên Các rồi, đây là kết quả của nhảy nhót quá mức, rốt cuộc ngay cả mạng nhỏ của mình cũng bồi vào." Có người nói.
"Chưa chắc đâu, vẫn chưa nhìn thấy thi thể, làm sao xác định được nó đã chết." Có người phản đối.
"Dẹp đi, hẳn phải chết không thể nghi ngờ a. Ngươi cũng không chịu suy nghĩ một chút, y theo tính tình của nó, nếu như còn sống làm sao có thể không đến Hư Thần Giới? Phải biết rằng hiện nay đã qua hai năm lẻ một tháng, thời hạn cấm cửa của nó đã qua."
Ở Sơ Thủy Địa người đến kẻ đi vô cùng náo nhiệt, sau khi nhắc tới Hùng Hài Tử đã khiến cho rất nhiều người quan tâm, không ít người đang bàn tán.
Có người cười nhạo: "Chỉ bằng nó còn định chạy thoát khỏi Bổ Thiên Các? Đã sớm hóa thành tro bụi rồi, tục truyền ngay cả mấy vị lão tổ của bọn nó đều chết trận. Nó tuy thiên phú dọa người nhưng một thằng nhỏ chưa ráo máu đầu rất khó sống sót."
"Ai ui, đây chẳng phải là người của tứ đại gia tộc sao? Ta nhận ra ngươi, còn nhớ rõ hơn hai năm trước từng bị Hùng Hài Tử chất ở trong "núi người", làm sao vẫn còn ở Sơ Thủy Địa chưa từng rời đi a? Với tu vi các ngươi ta nghĩ sớm nên tiến nhập động thiên cao hơn đó chứ?" Có người chế nhạo.
"Cái này mà cũng không biết sao? Vô luận là tứ đại gia tộc hay các thế lực lớn có địch ý với Bổ Thiên Các đều có không ít người tới Sơ Thủy Địa, đây là đang chờ tin tức mà."
"Tục truyền có vài con cá lọt lưới hiếm hoi của Bổ Thiên Các làm cho các đại tộc không thoải mái, đây là đang giăng lưới a, khắp nơi nghe ngóng."
...
Nhóc Tỳ vô cùng kinh ngạc. Hư Thần Giới phức tạp chứ cũng không yên tĩnh như nó tưởng tượng. Trận chiến ở Bổ Thiên Các tuy kết thúc nhưng ảnh hưởng vẫn còn, sóng lớn vẫn chưa từng lắng xuống.
Nghĩ đến trận chiến ấy nó siết chặt nắm tay, trong lòng rất khó chịu. Nhiều sư huynh sư tỷ như vậy đều chết trận, máu nhuốm đỏ tịnh thổ. Còn có các trưởng lão, hầu như không ai sống sót. Vì che chở môn đồ rời đi bọn họ lấy máu lấy mạng mà ngăn trở đại địch.