Nhóc Tỳ trợn tròn mắt, miệng há ra hình chữ "O", Tiểu Tháp cao chưa tới một tấc này lại có địa vị lớn như vậy? Không khỏi quá kinh người rồi!
Sau đó nó lại nghĩ tới một vấn đề nghiêm trọng: Liễu Thần rốt cuộc là sinh linh của thời đại nào? Những điều ngài nói chẳng lẽ là tận mắt chứng kiến?
Nếu quả thật như vậy, gốc cây thông thiên bị sét đánh này đúng là dọa chết người.
"Liễu Thần, trước đây ngài chính mắt nhìn thấy sao?" Hùng Hài Tử nói gần nói xa, nhưng trò khôn vặt của nó làm sao qua mặt được Liễu Thần.
Thân cây cháy đen tĩnh lặng, hơn mười nhánh cây xanh mởn óng ánh bay bay theo gió, nó nói giọng thản nhiên không xao động: "Nghe nói vậy."
Thằng nhóc đầu gấu đảo mắt. Đối phương trả lời có phần bình thản, tựa hồ không muốn nói thêm điều gì làm cho nó càng hồ nghi.
"Cái Tiểu Tháp này thuộc về ai đầu tiên? Quá khứ của nó như thế nào?" Nó hỏi, muốn biết càng nhiều.
"Năm tháng quá xa xưa khó có thể ngược dòng, ngươi tìm hiểu nhiều cũng chẳng ích lợi gì mà còn có thể gặp nguy hiểm. Ngươi chỉ cần biết món đồ này khó lường là được rồi, nó là một bảo cụ thần uy cái thế." Liễu Thần đáp.
Hơn nữa nó rất trịnh trọng, trong giọng nói kèm theo một chút uy nghiêm, nghiêm túc cảnh cáo Nhóc Tỳ có một số việc không nên dò xét đến cùng, nếu không có thể có đại họa sát thân.
Nhóc Tỳ vò đầu, chẳng hề cảm thấy Tiểu Tháp nguy hiểm a. Chẳng lẽ món nữ trang nhỏ lóng lánh này có thể giết nó diệt khẩu?
"Nó thiếu một số bộ phận. Thân tháp so với nguyên bản thiếu vài tầng." Đúng lúc này Liễu Thần mở miệng lần nữa: "Hình dáng có chút không giống."
Nhóc Tỳ nghe vậy cả kinh, đặt Tiểu Tháp trong lòng bàn tay rồi cúi đầu quan sát. Hiện giờ chỉ có bồn tầng, trông sáng sủa đẹp đẽ quý hiếm, nhìn không ra có gì thiếu hụt, nào ngờ lại là không hoàn chỉnh.
Khó trách khi nó vừa về đến Thạch Thôn mang theo Tiểu Tháp bên người Liễu Thần cũng không nhận ra, hình dạng Tiểu Tháp dĩ nhiên đã thay đổi.
Rất nhanh Nhóc Tỳ lại nghĩ tới chuyện trong Bách Đoạn Sơn, Tiểu Tháp từng dẫn Địa Hoàng Hỏa rèn luyện thân mình, rõ ràng cho thấy nó đang chữa trị thân tháp và khiến cho mình tiến thêm một bước hoàn mỹ.
Miệng Nhị Ngốc Tử, Đại Hồng Điểu chảy đầy nước dãi nhìn chằm chằm Tiểu Tháp trắng tinh. Nếu không vì Hùng Hài Tử quá hung tàn chúng thật định cướp sạch.
Mao Cầu dáo dác nhảy lên vai Nhóc Tỳ rồi tuột xuống cổ tay của nó ôm Tiểu Tháp lần nữa, nhưng lần này không dám gặm. Mới vừa rồi nó gặm cả buổi ê răng không chịu nổi.
Thanh Phong thật cao hứng, cảm thấy vui mừng cho tiểu ca ca. Trong tay có một chí bảo như vậy nếu tương lai có thể sử dụng tất nhiên có thể tung hoành thiên hạ không gì cản nổi.
Cuối cùng lại quay trở lại vấn đề cũ, Nhóc Tỳ thỉnh cầu Liễu Thần hỗ trợ. Cánh Thôn Thiên Tước, tay Cùng Kỳ nó cần đều bị Tiểu Tháp nuốt vào bụng, sống chết không chịu nhả ra làm nó rất không cam lòng.
"Hơn phân nửa là khó khăn rồi, nó đang hấp thụ tinh hoa, rèn luyện bản thân, cuối cùng chỉ có thể rơi ra một chút vậy thôi." Liễu Thần nói.