Ánh trăng êm dịu mông lung mà trong trẻo, bên hồ tràn ngập tiếng nói cười. Hơn hai năm không gặp, Nhóc Tỳ và Thanh Phong cực kỳ vui vẻ, bọn chúng vô cùng hào hứng.
"Tộc trưởng gia gia, bệnh của ngài chắc chắn có thể trị tận gốc!" Nhóc Tỳ chạy tới với vẻ mặt hớn hở thuần khiết. Nó rất vui sướng bởi vì kiếm được rượu Hầu Nhi có thể trị thương cho vị tộc trưởng già.
Nếu lần này không tìm được Bất Lão Tuyền, rượu Hầu Nhi mấy loại thần vật nghịch thiên này nó nhất định đến năn nỉ Liễu Thần cầu xin ngài cứu giúp.
Tầm mắt Liễu Thần e rằng rất cao, có lẽ đã ở ngoài chín tầng trời, cho dù đang thủ hộ Thạch thôn nhưng cũng không quá mức quan tâm đến sinh lão bệnh tử của người trong thôn. Trong mắt của ngài đó là chuyện hết sức bình thường.
"Ta cảm thấy trong người có một ngọn lửa đang thiêu đốt. Vết thương thần bí năm đó bị ở lối vào thần tàng đã có chuyển biến tốt, bệnh kín sắp sửa tiêu tán." Tộc trưởng vô cùng xúc động.
Trải qua nhiều năm như vậy, lão căn bản không trông mong trị được tận gốc, chưa từng nghĩ đứa bé này vậy mà mang về loại rượu thần bậc này khiến lão nuôi hy vọng.
"Tộc trưởng gia gia, ngài uống thêm hai chén nữa đi. Đừng sợ say, cháu sẽ giúp ngài hòa tan dược tính." Nhóc Tỳ nói. Chữa lành thương thế cho tộc trưởng vẫn là một nguyện vọng trong lòng nó.
"Tốt!" Thạch Vân Phong cười ha hả, lão chè chén thống khoái, cụng ly với mọi người xung quanh, vô cùng thỏa chí.
Hào quang dâng lên, từ lỗ chân lông của lão trào ra, toàn thân lão đều có một vầng sáng thần bí. Nhóc Tỳ ra tay rất nhanh, nó dùng các phương pháp cổ xưa ghi trong Nguyên Thủy Chân Giải vỗ lên người lão làm tan dược lực, giúp lão trị ám tật.
Người trong thôn đều bị kinh sợ, cùng nhau theo dõi. Tất cả đều lo lắng quan sát, hy vọng tộc trưởng có thể chuyển biến tốt.
Dược hiệu của rượu thần rất mạnh. Tộc trưởng già lại uống thêm một chén, toàn thân như phát hỏa vậy. Hào quang sáng chói đến lóa mắt đang bao phủ lão.
Nhóc Tỳ không ngừng vỗ, tiếng đồm độp vọng đến. Các loại phù văn chằng chịt, lạc ấn chui vào thân thể tộc trưởng già, chúng đang tăng cường sinh cơ trong người lão.
"Xì."
Rốt cuộc một luồng tro bụi bốc lên phun ra từ trong miệng tộc trưởng già, phát ra những tiếng xì xì trên không trung rồi từ từ tan đi. Ám tật của lão đã được trừ tận gốc.
Dược tính của rượu thần phát huy tác dụng, rực rỡ vô cùng như rải mưa ánh sáng bay bay bao bọc lão, chữa trị phục hồi tổn thương, tẩm bổ máu thịt của lão, khiến cho tình trạng suy yếu của lão rất nhanh trở nên mạnh mẽ.
"Ta... Thật quá tốt rồi!" Tộc trưởng già đứng bật dậy, cảm giác như trẻ lại hai mươi tuổi, trong cơ thể tràn ngập sức mạnh, máu thịt óng ánh, phù văn lập lòe. Vầng sáng thần kỳ chăm sóc, tự động đoạt tạo hóa của đất trời.
Thạch Vân Phong từ trước đến giờ rất điềm tĩnh ung dung, nhưng giây phút này trong mắt đã hơi ươn ướt. Năm đó hơn mười người huynh đệ tốt chỉ có một mình lão còn sống trở về nhưng bị bệnh kỳ dị dai dẳng, đến hôm nay mới được giải thoát.
Người trong thôn cực kỳ mừng rỡ, họ đồng loạt vọt tới.
Bầu không khí bên hồ càng sôi nổi. Chẳng bao lâu có mười mấy người say ngã bởi vì họ đều thật cao hứng, uống hơi nhiều rượu một chút mới thành ra như vậy.