Những cành cây của cây Liễu bị cháy đen, mười mấy cành non xanh mơn mởn phất phơ trong gió, hào quang rực rỡ, nếu so sánh với thân cây thì tràn đầy sức sống, vô cùng an lành và thần thánh.
Nhóc Tỳ mởi túi Càn Khôn ra, rồi lại lấy ra sáu cái túi da thú rất to, sau khi mở ra thì lộ ánh hào quang rực rỡ, y như đang đứng trước một đại dương màu vàng ầm ầm vang vọng.
Cảnh tượng của ao thần sâu trong Bách Thảo viên ngày đó lại được tái hiện lại, gợn sóng màu vàng bao phủ khắp nơi, rõ ràng là không có ao nước thế nhưng lại vang vọng những tiếng sóng vỗ và hiện ra hào quang của thần dịch.
Người trong thôn kinh ngạc, chuyện này quả thật quá rung động, đây mới chỉ là một chiếc túi thôi mà đã xuất hiện rất nhiều thứ, hóa thành những gợn sóng màu vàng không ngừng cuộn trào lên trời cao.
"Liễu Thần, đây đều là những thứ cháu mang từ trong Bách Đoạn sơn ra, tất cả đều đưa cho người, cháu nghĩ sẽ có các tác dụng nào đó." Nhóc Tỳ nói.
Không cần nhiều lời, chuyện liên quan tới cây cối khẳng định là thần thổ, một ít bùn cát thì có thể chăm sóc một cây linh dược rồi, thế nhưng giờ lại có cả đống lớn như thế này thì có thể tưởng tượng được kinh người đến cỡ nào.
"Gào..." Một khối đá nhỏ trên sợi tóc của Nhóc Tỳ gào rú như một con thú, sau đó rơi xuống rồi nhào thẳng tới đống bùn cát màu vàng kia, la hét: "Của ta!"
"Ầm"
Nhóc Tỳ rất nhanh chụp lấy nó, nói: "Ngươi nuốt cả một nửa trong Bách Thảo viên rồi, đây là dành cho Liễu Thần, không được giành giật."
Đả Thần Thạch tránh thoát, lăn lộn trên mặt đất, gào to: "Ta muốn ăn, ta vẫn muốn ăn, ngươi đều trộm sạch ao thần kia rồi."
Mọi người ngơ ngác, một khối đá mà cũng biết nói?
"Bách Đoạn sơn, Bất Lão Thần Tuyền, quả thật đã thai nghén ra thần tính bất hủ, thế nhưng những bùn cát này cũng không có mấy tác dụng với ta." Liễu Thần nói.
"Cái gì, không muốn hả, thế thì đều là của ta rồi!" Đả Thần Thạch nhào tới thế nhưng cũng không dám vọng động, chỉ chỉ nằm bò ở phía trên mà thôi, đối mặt với cây cổ thụ này thì trong lòng của nó sinh ra sự kính nể, nhịn không được mà run rẩy.
"Ngài thật sự không cần à?" Nhóc Tỳ vò đầu, nó nắm lấy Đả Thần Thạch lên rồi ném luôn vào trong túi Càn Khôn.
"Một ít là được rồi, để ta xem thử thần tính của Bất Lão Thần Tuyền nào." Liễu Thần nói rồi đưa ra một cành cây bao lấy một ít bùn cát màu vàng từ từ thẩm thấu vào trong cành cây, rất thanh đống bùn cát đó đã mất đi ánh sáng lộng lẫy như ban đầu rồi, sau đó cành non thối lui.
Nhóc Tỳ kinh ngạc, Liễu Thần hồi phục, cành cây càng ngày càng lớn, càng ngày càng mạnh, không cần sự tẩm bổ của thần thổ.
"Liễu Thần, ở chỗ cháu còn có năm giọt Bất Lão Tuyền chân chính, ngài có cần không?" Nó cảm thấy không cho Liễu Thần một lễ vật quý giá thì trong lòng chịu không được. Dù sao đối phương cũng đã chiếu cố nó rất nhiều, dốc lòng chỉ điểm, giúp cho nó biết được và đột phá cực cảnh, còn tiêu hao nhiều sức lực dẫn nó đi Hư Thần giới.
Nó lấy ra một cái bình ngọc nhỏ, ở trong đó có năm con rồng nhỏ đều do chất lỏng màu vàng óng hóa thành không ngừng lượn lờ, linh tính mười phần.
Tộc nhân giật mình, đến cùng thì đứa nhỏ này đã đạt được bao nhiêu vật nghịch thiên đây? Không cần suy nghĩ nhiều, chất lỏng thần đã hóa thành sinh linh này tuyệt đối là tuyệt thế thần trân.
"Cho ta một giọt là được rồi, như vậy phân giải thần tính bất lão càng triệt để." Liễu Thần bình tĩnh nói, vẫn như trước rất trầm ổn.
Một giọt chất lỏng màu vàng bay lên, con rồng nhỏ hóa thành sương mù màu vàng, hào quang rạng ngời, điềm lành dâng trào, thâm nhập vào những cành non kia rồi nhuộm một chiếc lá nơi đó thành màu vàng óng.
"Thật thần dị!" Mọi người hoảng sợ.
"Rất tốt, Bất Lão Tuyền đã đi rất xa trên con đường bất hủ này." Liễu Thần thở dài nói.
Nhóc Tỳ biết sự mạnh mẽ của Liễu Thần ra sao, rất lâu về trước, nếu không phải nó suy yếu thì bất kỳ vật có linh tinh nào đều hữu dụng với nó cả, hiện tại cũng không cần nhiều, chỉ cần dựa vào bản thân thì đủ để đoạt tạo hóa thiên địa rồi.
"Liễu Thần, chỗ cháu vẫn còn một món thần trân."
Lần này Nhóc Tỳ thật cẩn thận lấy ra một món đồ bằng ngọc đựng Thái Nhất Chân Thủy từ trong túi Càn Khôn, vô cùng cẩn thận, như sợ nó bay đi vậy.