"Đại thẩm, trước khi hầm thì phải nhét vào trong bụng nó thêm vài cây nhân sâm nữa, như thế mùi vị mới ngon được." Nhóc Tỳ đưa ra ý kiến rất không tử tế.
Hổ thẩm nghe được thì nói: "Bé ch** n**c mũi, nhanh đi đào mấy cây lão dược đi, chút nữa nhồi vào trong bụng nó rồi đem đi hầm,"
Nhị Ngốc Tử kêu to khiến cả đám đại thẩm kinh ngạc, lấy làm hiếu kỳ, xách cổ, kéo đùi, dở cánh xem xét rất kỹ lưỡng.
Nhị Ngốc Tử kêu la thảm thiết, nó nhìn thấy được một cái nồi sắt màu đen, nước bên trong sôi sùng sục, sợ hãi đến mềm tay nhũn chân.
"Thịt rất săn, vừa nhìn liền biết là bảo dược rồi." Báo thẩm lời nói oang oang, mài dao xèn xẹt khiến cho Nhị Ngốc Tử lạnh cả xương sống, giãy giụa điên cuồng.
"Nơi này còn có một con chim lớn màu đỏ, cũng là do hai đứa nhỏ mang về." Một đại thẩm nhìn chằm chằm về phía Đại Hồng Điểu với bộ lông tươi đẹp.
Đại Hồng Điểu rụt cổ lại, ba chân bốn cẳng chạy thục mạng, đám nữ nhân này quá hung tàn, cái gì cũng đòi ăn cho bằng được.
Đầu thôn có một cổ thụ thần thánh đứng ngay ngắn khiến nó không dám ngang ngược chút nào.
Thanh Phong vẫn là người tốt bụng, nghe Nhị Ngốc Tử kêu thảm thiết như thế thì chạy tới, nói: "Đại thẩm, con này không ăn được đâu."
"Đây là đám người nào thế này?" Đại Hồng Điểu, Nhị Ngốc Tử ở trong thôn mà hồn phách bay lượn nơi đâu, vô cùng sợ hãi.
Rời đi được hai năm, thôn xóm quen thuộc của Nhóc Tỳ và Thanh Phong vẫn như vậy, cảm giác vẫn thân thiết như ngày nào, được một đoàn tộc nhân vây quanh, nói không hết lời.
"Lâm Hổ thúc, Phi Giao thúc, hai thúc đã đột phá?" Nhóc Tỳ kinh ngạc, lúc rời đi hai người này vừa mới tiến vào Bàn Huyết cảnh, hiện tại Động Thiên cũng được mở ra rồi.
"Ha ha..." Hai người cười khoái trá.
Đầu tiên là ăn huyết nhục Toan Nghê, sau đó lại ăn một con Xuyên Sơn Giáp màu vàng là một con Tế Linh kỳ quái, về vấn đề tu hành hơi muộn của bọn họ cũng đã được giải quyết, có thể tăng tiến cảnh giới.
"Đại Tráng ca, Nhị Mãnh, Bi Hầu, các ngươi cũng đã tiến vào Bàn Huyết cảnh rồi!" Thanh Phong kinh ngạc.
Trong Thiên Tài doanh thì đây chẳng là gì thế nhưng ở một thôn xóm thế này mà nói thì đã là ghê gớm lắm rồi, những đám trẻ này có thể bước lên con đường tu hành cũng không dễ.
Phải biết rằng, một bộ lạc lớn mạnh cũng chỉ có được vài người bước chân lên con đường tu hành chớ nói chi là một thôn.
Cả đám thiếu niên cười hả hê, bọn họ xây dựng căn cơ rất tốt, tộc trưởng dạy cho bọn họ cốt văn, hơn nữa khi còn rất nhỏ đã rèn luyện trong đỉnh, còn ăn huyết nhục Toan Nghê, bảo huyết của Tế Linh nên đã xây dựng được những căn cơ rất vững chắc.
Ngoài ra, trong cái hồ lớn ở đầu thôn có Long Tu Ngư, trên bờ hồ còn Tiểu Loan Điểu, đều là những sinh linh cường gân tráng cốt, tăng cường sức mạnh, đây quả thật là một món quà to lớn dành cho Thạch thôn.
Nên biết, trong bộ tộc lớn có đông đảo nhân khẩu thì những người bình thường đều không thể ăn được những linh vật kia.
Trong Thạch thôn, bất kể là trung niên hay là trẻ nhỏ, thể chất qua hai năm vừa rồi đều tăng lên rất nhiều, cho nên việc tu hành cũng tự nhiên thuận lợi.
Trong thôn vô cùng nào nhiệt, một đám người tụ tập cùng một chỗ, nói không hết chuyện, thỉnh thoảng truyền tới những tiếng cười lớn.
Đang lúc này, một đứa nhỏ tập tễnh bước tới, lắc qua lắc lại, đứa nhỏ tầm một tuổi, vừa mới biết đi không lâu.