Thời khắc này, trong lòng Nhóc Tỳ vô cùng căng thẳng và hồi hộp, thậm chí có chút hoảng sợ, sắp trở về nơi chôn rau cắt rốn, không biết Thạch thôn hiện tại như thế nào rồi.
Khi hơn tám tuổi nó đã dẫn theo Thanh Phong rời đi, mài giũa và lang bạt hết tám chín tháng thời gian, sau đó lại gia nhập Bổ Thiên các, thời gian thoáng qua, cho tới bây giời nó đã rời đi được hai năm rồi.
Hết thảy cứ như mới hôm qua, còn nhớ từng cùng với đám người Nhị Mãnh, Bì Hầu đi đào tổ chim, cảnh tượng bị đại thẩm Thanh Lân Ưng rượt đánh, còn cùng nhau đi săn bắn, hái thảo dược, bắt hung thú con, những tiếng cười nói lần lượt xuất hiện trước mắt.
Thanh Phong cũng rơi lệ, vừa khóc vừa cười, tuy chỉ sinh sống một hai năm ở đây thế nhưng cũng đã nhận được rất nhiều hạnh phúc.
"Chỉ là một sơn thôn thôi mà, sao lại phải hồi hộp như thế chứ, những lúc ta về sào huyệt của mình thì chẳng thấy thú vị gì cả." Đại Hồng Điểu nói thầm.
"Đùng!"
Lúc này, Nhóc Tỳ và Thanh Phong đồng loạt gõ lên đầu nó vài cái, Nhị Ngốc Tử cũng cáo mượn oai hùm, a dua hùa theo.
Đại Hồng Điểu tức giận, giương cánh bay lên trời cao, nhanh chóng bay đi, cảnh vật trên mặt đất lần lượt lùi lại phía sau, cuối cùng cũng đã đến được một vùng đất yên tĩnh và đẹp đẽ.
Còn cách rất xa, thế nhưng Nhóc Tỳ lại bảo nó hạ xuống, muốn bước từng bước trở về, một ngôi làng như ẩn như hiện nơi xa.
"Nơi này từng xảy ra chiến đấu, các ngươi xem, những tảng đá kia cũng bị nứt ra hết rồi kia!" Đại Hồng Điểu nói.
"Vận dụng bảo cụ, hơn nữa uy lực của bảo cụ cũng không hề nhỏ, đây vốn là một ngọn núi đá thế mà lại bị gọt mất một nửa!" Nhị Ngốc Tử cũng kinh ngạc.
Thời khắc này trong lòng Nhóc Tỳ chợt lạnh tanh, rồi run lên bần bật, nắm chặt nắm đấm, cực kỳ hoảng hốt.
Rời đi được hai năm, Thạch thôn đã xảy ra chuyện gì thế này?
Thanh Phong khóc rống lên, trở lại thôn không ngờ lại thấy được tình cảnh như thế này. Bạn đang xem tại Truyện FULL - https://webtruyenchu.com
Phía trước rất yên tĩnh, không có âm thanh nào.
Nhóc Tỳ sợ hãi, mặc dù còn cách xa mấy dặm, cũng không phải trong phạm vi của Thạch thôn thế nhưng nơi đây lại có tàn tích của cuộc quyết đấu lưu lại, có người đã vận dụng bảo cụ rất đáng sợ, uy lực còn vượt qua Giao Long tiễn của nó nữa.
Vốn nơi đây có mấy ngọn núi đá thế nhưng hiện tại đã trở thành bột mịn, không còn tồn tại nữa rồi!
"Nhất định sẽ không có chuyện gì, nhất định đều bình an cả!" Nhóc Tỳ nói nhỏ, nhanh chóng chạy về phía trước, trái tim không ngừng nhảy loạn xạ, căng thẳng và sợ hãi đến cực điểm.
Thanh Phong chạy ở phía sau, nước mắt nước mũi chảy giàn giụa.
Sau khi Bóng Lông tới nơi đây, cũng đã quen đường quen xá, liền hóa thành một vệt ánh sáng vàng xẹt qua bụi cỏ, chạy thẳng tới nơi đó.
Nhanh chóng chạy mấy dặm, sau khi tới gần thì Nhóc Tỳ dừng lại, cũng không nhịn được nữa hai dòng lệ lăn dài trên má.
Một lát sau, đám người Thanh Phong cũng chạy tới nơi, đứng bên cạnh nó nhìn về thôn xóm cách đó không xa.
"Thạch thôn không có việc gì!" Nhóc Tỳ lau đi nước mắt, chiến đấu sinh tử không ngừng lưu vong nó cũng không hề sợ sệt, thế nhưng ngay lúc vừa rồi trong lòng nó vô cùng hoảng sợ, vô cùng sợ hãi.
Mãi đến khi chạy tới gần thôn thì lòng nó nhẹ hẳn đi, kích động đến ứa nước mắt. Toàn bộ lo lắng đều biến mất.
Có thể nhìn thấy bóng người trong thôn, rất là quen thuộc, đó chính là những người thân quen nhất của nó, phòng ốc vẫn như tước, trong thôn cũng chẳng có biến hóa gì lớn cả.
Một cây cổ thụ cắm rễ trước thôn, thân cây to lớn đã bị cháy đen, chắc là bị sét đánh, cũng có một vài vỏ cây cháy đen đã bóc ra thay vào đó là những vỏ cây xanh tươi.
Những cành cây bị sét đánh, bây giờ đã mọc ra mười mấy cành non xanh mơn mởn, tỏa ra ánh sáng nhẹ nhàng, giống như là thời xích thần trật tự khai thiên tích địa vậy, xuyên qua vạn cổ, thần bí và an lành, từ từ buông xuống, tràn trề sức sống.