Túi da thú đưa cho Bóng Lông sớm đã bị nó ném đi từ lâu, cơ bản chẳng có tác dụng gì, nó chỉ lấy sợi dây leo cột mười một gốc cây linh dược tỏa ánh sáng lấp lánh mang ra ngoài, rồi ợ một tiếng thật dài.
"Giỏi thiệt, chỉ có đi một chuyện mà có thể trộm được mười một cây linh dược?" Con mắt của Đại Hồng Điểu như muốn lồi ra ngoài, quá kinh khủng.
Phải biết rằng, một ngọn linh sơn thì cũng chỉ có thể sinh trưởng một cây linh dược mà thôi, vậy thì nó phải bò qua bao nhiêu ngọn linh sơn đây? E rằng chỉ có vùng đất được nhuộm qua máu của chim phượng hoàng mới có nhiều linh sơn như vậy.
Nhóc Tỳ nhếch miệng, trong lòng không ngừng đau xót, khẳng định Bóng Lông đã phá hoại không ít, thứ nó mang về cũng chỉ là số ít mà thôi, thứ ngon đã bị nó cho vào trong bụng từ lâu rồi.
"Đúng là lãng phí mà." Nó lẩm bẩm.
Cả người Bóng Lông rực rỡ, vô cùng hãi lòng, mỗi một lần ợ là một lần hào quang bốc ra từ trong miệng nó, trời mới biết nó đã phá hoại bao nhiêu gốc linh dược rồi.
Chuyện đến nước này ai cũng hiểu cả, phỏng chừng cả Lạc Hoàng lĩnh đều bị nó phá hoại tan tành hết.
"Bóng Lông, bên trong xảy ra chuyện gì thế hả?" Thanh Phong tò mò hỏi.
Vừa nhắc tới chuyện này Bóng Lông lập tức hưng phấn, cặp móng vuốt nhỏ xíu quơ quơ nhiều lần, cặp mắt thì trợn tròn, hận là không thể cùng với Nhóc Tỳ vào trong bắt cái tên mất dịch kia.
"Có linh vật hiếm thấy trên thế gian, đó là gì?" Nhóc Tỳ liền hiểu được ý của nó thế nhưng cũng không biết con sinh vật kia đến tột cùng là cái quái gì.
"Làm sao có thể bắt được nó đây?" Thanh Phong hỏi.
Bóng Lông quơ quơ nhiều lần, ý nói là, con sinh linh kia có thể lên trời xuống đất, có thể xuyên đất mà đi, nó suýt chút nữa thì bắt được thế nhưng lại để tuột mất trong tầm tay.
"Ta có một dự cảm, hình như đã gặp được thứ vô cùng ghê gớm, thế nhưng làm sao để bắt được nó vào tay đây?" Nhị Ngốc Tử cũng động lòng.
Linh vật kia hình như không có sức chiến đấu gì cả, thế nhưng nó có thể xuyên hành trong đất đá, mà hình như cũng không có hình bóng chính xác, rất khó bắt giữ.
Nếu không thì những cao thủ của Vũ tộc đời nào xuất hiện cùng một lúc, và cũng thất bại nhiều lần như thế.
"Để ta ra tay, đảm bảo sẽ tóm được." Một hòn đá dài một tấc được quấn trên sợi tóc của Nhóc Tỳ nói, đó chính là Đả Thần Thạch.
Nhóc Tỳ nghe thế thì vui mừng, cảm thấy nó có thể đảm nhiệm được công việc này.
Loại đá thần này từ xưa đến nay chỉ xuất hiện có mấy khối mà thôi, nắm giữ năng lực rất thần kỳ, có thể kích trúng vạn vật, ngay cả Thánh Nhân Thượng Cổ cũng thèm nhỏ dãi, dùng nó để luyện bảo cụ.
"Được, thế thì giao cho ngươi, nhân cơ hội đang náo loạn, ngươi và Bóng Lông cùng nhau đi vào, bắt cho bằng được nó mang ra đây!"
Bên trong Lạc Hoàng lĩnh náo loạn, vô số cao thủ không ngừng tìm kiếm, thậm chí có người còn đào cả núi lên, phải bắt cho bằng được con sinh linh nắm ngữ pháp môn hành Thổ* này.
*hành Thổ: một trong ngũ hành tượng trưng cho đất, bốn hành còn lại là Kim, Thủy, Mộc, Hỏa.
Ngoan Thạch, được sinh ra từ đá cho nên hiểu được pháp thuật hành Thổ, đoạt được thiên địa tọa hóa, nó và Bóng Lông nhẹ nhàng di chuyển, muốn yên lặng tranh cướp con sinh linh này.
Sau đó không lâu, bên trong một linh thổ truyền đến những âm thanh la mắng, rất nhiều người hô hào, lớn tiếng kêu gọi.
"Đó là vật gì, sao lại đột nhiên xuất hiện thế, nó đánh trúng vào linh vật rồi"
"Nhanh, ngăn chúng nó lại, nơi đó chui ra một con chuột vàng, nó tha đi sinh linh hiếm thấy kia rồi."
"Không phải chuột vàng, mà giống như một con khỉ hình tròn. Hả, tảng đá mà cũng biết chạy hả, ấy da, con bà nó, đau chết mất, nó còn biết bay nữa, gãy xương ta rồi!"
Bên trong Lạc Hoàng lĩnh trở nên rối loạn, kèm theo đó là những lời nói sợ hãi, bởi vì linh vật quý giá đã bị cướp mất, đây chính là vật mà Vũ Vương ra lệnh bắt cho bằng được, giờ lại bị trộm mất?
Bóng Lông và Đả Thần Thạch một đường lăn lộn, kéo theo sau là một con sinh linh đã bị đánh cho ngất xỉu, chạy trốn thật thảm hại, tình cờ gặp phải phù trận ngăn cản thì liền dùng kiếm gãy bổ xuống, nhanh chóng chạy trốn.