Leng keng một tiếng, tia lửa văng khắp nơi, kiếm gãy đâm vào một tảng đá, không ngừng vang vọng, những âm thanh kim loại vang lên.
Nhóc Tỳ mở to hai mắt nhìn lên trên không, bóng người cũng chẳng có, vẫn chưa thấy tứ đại cường giả và ông lão tóc xám, chỉ có một vài con hung cầm đang xẹt qua hư không.
Nó rút thanh kiếm gãy lên, sau đó giống như là kẻ ăn cướp dáo dác nhìn xung quanh, nâng Đại Hồng Điểu đang chữa thương lên rồi cùng Thanh Phong và Nhị Ngốc Tử ba chân bốn cẳng mà chạy.
Đây chính là chí bảo, tuy rằng đã đứt đoạn thế nhưng lại có thể chặt Thôn Thiên Tước, chém Cùng Kỳ, lần này lại trở về trong tay đương nhiên phải vô cùng trân trọng, không hy vọng sẽ có người dòm ngó chút nào.
Mãi cho tới tận khi chạy xa mấy chục dặm Nhóc Tỳ mới ném Đại Hồng Điểu xuống cái bịch, khiến nó kêu thảm thiết bay nhảy trên mặt đất.
Nhóc Tỳ đắc ý, lần nữa được sở hữu thanh kiếm gãy, toàn thân nó đen thui, không có chút ánh sáng rực rỡ nào, cũng không thể nào cảm ứng được thần lực mạnh mẽ thế nhưng nó lại biết đây chính là bảo cụ chí cường.
"Rỉ sét không còn, tại sao lại xuất hiện thêm những vết máu đỏ sậm?" Nó vò đầu, vết máu đỏ sậm đã thay thế hết thảy rỉ sét loang lổ trên thân kiếm.
Quỷ gia thế nào rồi? Nó có chút lo lắng, nhìn thanh kiếm gãy khẽ thở dài một tiếng, rồi đeo lên trên người.
Hiện tại không nên suy nghĩ sâu xa, mục tiêu lớn nhất là chạy trốn, giữ được tính mạng. Hiện tại thập phương đang chiến đấu loạn xà ngầu, đâu đâu cũng có tiếng la hét, khắp nơi tranh đấu, sơ sẩy một chút là bỏ mạng ngay.
Khu vực này rất yên tĩnh thế nhưng Nhóc Tỳ vẫn chưa có bỏ chạy, bởi vì nó không muốn làm chim đầu đàn, mỗi khi cho rằng thoát khỏi vòng xoáy thì sẽ có những nhân vật đáng sợ xuất hiện ngăn cản lại.
Nói tóm lại, nó vẫn còn bên trong chiến trường.
Sách lược tốt nhất là cứ trôi theo dòng nước, không nhất thiết là phải chém giết xông ra ngoài, nếu có thể xen lẫn trong đám địch nhân thì càng tốt.
"Tiểu ca ca, chúng ta có thể trốn thoát được hay không?" Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Phong dính ít máu, dọc trên đường đi nó nhìn thấy rất nhiều sinh tử, cũng từng ra tay chém giết mấy con hung thú bị trọng thương. Đọc Truyện Online mới nhất ở https://webtruyenchu.com
Nó rất lo lắng, vì phương xa thi thoảng truyền lại những tiếng chém giết, chiến trường đang mở rộng ra.
"Gào..."
Một tiếng rít trầm trầm từ dãy núi truyền tới, cây đổ lá bay, một con Hắc Hổ to lớn như ngọn núi máu me khắp người, chạy trốn ra từ bên trong chiến trường, nhắm thẳng phương xa.
"Là nó!"
Nhóc Tỳ kinh ngạc, đây là một con Hắc Hổ đáng sợ, khi Bổ Thiên các tuyển chọn đệ tử, nó từng ở chiến trường thứ hai thấy được con hổ này đang bảo vệ Hắc Sát Liên.
Hắc Hổ còn lợi hại hơn những con di chủng bình thường thế nhưng lúc này máu me đầy người, bị thương rất nặng, xương cốt nơi bả vai đều lộ ra ngoài, trên lưng có mấy chục đệ tử của Bổ Thiên các.
Nó lao thật nhanh về phương xa, nhìn bộ dáng chắc là đã trả một cái giá rất lớn thì mới có thể đột phá vòng vây chạy trốn.
Nhóc Tỳ cũng muốn tiến lên hỏi han thế nhưng vừa đứng dậy thì thấy toàn bộ bộ lông trên người nó dựng thẳng lên, suýt chút nữa đám đệ tử của Bổ Thiên các ngồi trên lưng đã bổ nhào xuồng dưới.
"Xoẹt!"
Một luồng ánh đỏ từ trong vực sâu dài mấy trăm trượng phóng tới, đó chính là một con Xích Giao, khí thế không hề yếu hơn Hắc Hổ, hiển nhiên nó là một con di chủng Thái Cổ mạnh mẽ.
"Ầm!"
Bộ móng vuốt của Hắc Hổ phủ kín phù văn, ánh sáng đen hừng hực như là đại dương vồ mạnh về trước, thế nhưng con Xích Giao cũng cương mãnh không kém, chiếc đuôi vẫy ra phá tan phù văn.
Ầm ầm vang lên, ngọn núi bên cạnh bị đánh sụp, những tảng đá mấy ngàn cân mấy vạn cân lăn xuống, hai cường giả gặp mặt, chém giết kịch liệt.
Mà đúng lúc này, xa xôi trong khu rừng núi, một con sư tử màu vàng xuất hiện, hai con mắt như cặp đèn lồng, tỏa ra ánh sáng vàng óng, nó giống như một tòa núi lớn, tát mạnh xuống, ngọn núi đã ở trước mặt bị đập nát toàn bộ, không cách nào ngăn cản được đường đi của nó.
Nhóc Tỳ hoảng sợ, rất may vừa nãy không có vội vã lao ra ngoài, phải từ từ tiến lên với loạn quân nếu không thì đã bị hai con di chủng này g**t ch*t rồi.
Con mắt của Hắc Hổ lạnh lẽo, nó biết đã gặp phải phiền toái lớn rồi, lại xuất hiện lần hai con di chủng mạnh mẽ như thế, nếu như liều mạng thì chỉ có con đường chôn xác nơi đây.
Đặc biệt là con sư tử kia, toàn thân vàng óng, giống như một vị vương giả vô cùng đáng sợ, quân lâm thiên hạ, ngông nghênh đi tới, tính uy h**p càng lớn hơn.
Hơn mười mấy đệ tử ngồi trên lưng nó hoảng sợ, hôm nay gặp phải đại kiếp nạn, cao thủ xuất hiện quá nhiều, sinh linh các tộc đều đủ cả, quả nhiên là một đại nạn.