"Tế Linh đại nhân!" Mọi người Bổ Thiên Các rống to, ai cũng chịu phải nỗi đau quá lớn, Tế Linh đã bảo vệ bọn họ cả một đời vậy mà cứ thế dần trôi tới điểm cuối cuộc đời, già đi và chết trận.
Bên trong Tịnh Thổ, hết thảy môn nhân đều bi thương, kết quả này khó mà chấp nhận ngay được. Tế Linh giúp bọn họ quá nhiều, hóa giải tai ương, chinh chiến Thượng Cổ, hiện tại Thần Hỏa tắt đi, kết thúc thê lương.
Trong lúc mọi người Bổ Thiên Các đang chìm đắm trong đau đớn, những sinh linh và Chí Cường Giả khác lại chấn động, ngập tràn sự hoài nghi và không rõ ràng, cả người bốc lên làn hơi lạnh.
Lai lịch của ông lão tóc xám này đến cùng ra sao, Tế Linh của Bổ Thiên Các là do chính tay hắn trồng? Điều này quá đáng sợ, thật sự khiến mọi người hoàn toàn run rẩy!
Chuyện này làm người khác cảm thấy không chân thực chút nào, thật sự khiến người khác tê dại cả da đầu, ngay cả đám người Thôn Thiên Tước, Cùng Kỳ, sinh linh hình người của Nghi Sơn đều hoảng sợ, họ cảm thấy đang gặp phải một phiền toái rất lớn.
"Sống lâu năm không có nghĩa nhất định sẽ mạnh mẽ, tính là cái gì chứ!" Cùng Kỳ gầm nhẹ, nó cẩn thận đề phòng.
"Hống..."
Ông lão tóc xám rống to, lão cứ như là Ma Thần, một tay nắm lại thành quả đấm, một tay thì cầm Kiếm Gãy, lão nhìn chằm chằm màn mưa ánh sáng, nhìn Thần Đằng đang bốc cháy giữa bầu trời kia, ánh mắt vô hồn xuất hiện một tia cảm thương.
"Lão già kia, dám đánh lén ta, cùng chiến một trận nào!" Thôn Thiên Tước kêu lên, nó vô cùng tức giận, vừa nãy bị chém đứt một móng vuốt nhưng giờ đã được nối lại rồi thế nhưng đối với nó đây chính là một loại vô cùng nhục nhã.
Nó há mỏ hút thật mạnh, nơi hư không bỗng xuất hiện một cái động đen thật lớn như phải hút cho bằng được Quỷ Gia vào trong, nó được danh xưng là Thôn Thiên, tất nhiên bảo thuật của nó vô cùng mạnh mẽ.
Con ngươi của ông lão tóc tai bù xù vẫn sâu thẳm như trước, thế nhưng cánh tay đang cầm kiếm lại run lên, đột nhiên lão ta lắc đầu thật mạnh, miệng phát ra một tiếng hét trầm thấp, đầu tóc xám bay múa.
"Giết!"
Ông lão tóc xám hét lớn, trong lòng đau buồn, Tế Linh đã hóa thành mưa thần không thể nào sống lại được nữa khiến cho trong lòng ông ta tràn đầy hận ý và sát ý, chiêu kiếm này ẩn chứa vô số sự căm giận.
Một tiếng nổ vang lên, cái động đen bị cắt ra. Ông lão như Ma Thần xông thẳng vào, Kiếm Gãy như cầu vồng, lớp rỉ sét trên mặt kiếm bóc ra tỏa ra vô tận ánh sáng thần thánh.
Hai người đại chiến rất kịch liệt, phù văn đan dệt, đều sử dụng những lực trùng kích mạnh nhất va chạm vào nhau phát ra những làn ánh sáng không gì sánh được, xua tan đi đám sương mù trong cái động đen kia.
"Bụp"
Máu tươi bắn tung tóe, sâu bên trong con ngươi của Quỷ Gia mang theo một loại sát khí khiếp người. Ông ta xuất hiện cùng với một tia máu tươi vọt ra, Kiếm Gãy phát sáng như vầng thái dương, con Thôn Thiên Tước rít chói tai giữa trời xanh, mỏ chim bị cắt đứt một đoạn, máu chảy đầm đìa.
Phải biết rằng nó to lớn vô cùng, dài không biết bao nhiêu dặm, mặc dù chỉ chặt đứt một đoạn mỏ thế nhưng là rất kinh người, đại địa ở phương xa bị cái mỏ cụt kia văng ra đập uỳnh tan nát.
Mọi người ngơ ngác, Quỷ Gia quá mạnh, đấu một trận kịch liệt qua đi lại đánh cho Thôn Thiên Tước bị thương, khí thế trở nên rối loạn.
Thôn Thiên Tước kích thiên, rít vang trên bầu trời không ngừng bay vòng quanh, nó đau đến tận xương tủy và vô cùng khó chịu, mỏ chim là nơi cứng rắn nhất trên thân thể của nó bị chém đứt một đoạn, điều này sao chịu đựng nổi chứ?
Phải biết rằng nó được xưng là Thôn Thiên Tước, có một vài bảo thuật có liên hệ chặt chẻ với mỏ chim, bây giờ vị trí này lại bị thương khiến nó rất phẫn uất.
"Vù!"
Phù văn lấp lánh, Thôn Thiên Tước triệu hồi lại mỏ chim và bắt đầu chữa trị thương thế. Năm xưa sau khi nó tiến hóa thành sinh linh thuần huyết thì sinh cơ dồi dào như biển, rất khó bị đánh chết, cho nên đây cũng là vốn liếng để nó kiêu ngạo.
Sinh linh hình người của Nam Vẫn Thần Sơn, Cùng Kỳ và sinh linh hình người của Nghi Sơn cũng giật mình, sự mạnh mẽ của ông lão này nằm ngoài dự đoán của bọn họ, quá kinh khủng rồi, nhất định sẽ xảy ra một hồi ác chiến.
"Ta đi...." Ba chữ cuối cùng vang tới, Tế Linh khô héo dần, dây leo già và những phiến lá bắt đầu thiêu đốt hóa thành tro bụi, không ngừng bay lả tả trên không trung.