"Bắt nạt Bổ Thiên Các ta sao, chúng ta đã trở về, quyết một trận tử chiến chém hết quân giặc!"
Những người trở về rống to, từng người từng người điều động bảo cụ đánh về phía trước, bốn phương tám hướng đều là bóng người, tất cả đều suất lĩnh những nhóm cao thủ trợ giúp Tịnh Thổ.
Trên dưới Bổ Thiên Các, vốn sĩ khí đang hạ thấp thế nhưng khi thấy môn nhân trở về thì nhiệt huyết lập tức sôi trào, ai ai cũng anh dũng xung phong đại chiến địch thủ.
Đại chiến bắt đầu, mưa thần linh giữa bầu trời rơi rớt giống như những cánh hoa óng ánh bay lượn khắp nơi vô cùng xinh đẹp, mà dưới mặt đất lại văng tung tóe máu tanh.
"Lăng Thiên Hầu ở đây, ai dám xâm lấn sư môn chúng ta?"
Một bóng người vô cùng hùng dũng, hắn mặc một bộ giáp bạc, bay ngang qua bầu trời, trên đường đi thế như chẻ tre, phù văn vừa ra không ngớt địch thủ nổ tung hóa thành mưa máu.
"Lăng Thiên Hầu, ngươi không an phận làm Hầu Gia xưng tôn một phương của mình, dám tới chạy tới nơi đây làm chuyện xấu, cẩn thận cái mạng chó của nhà ngươi!" Một con di chủng rít gào, nó là một con quạ lông đen như mực dài đến mấy chục mét, âm thanh vang ra không rõ ràng, nó tỏa ánh sáng đen xì đầy trời.
Nó là một cao thủ Cầm Tộc đã trưởng thành, ở nơi đây huyết sát tứ phương, dũng mãnh vô địch, đang dẫn đắt một đám quạ con tới đây để tắm rửa mưa thần linh.
"Ồn ào, một con quạ con nho nhỏ mà cũng dám xương Vương, có cái quái gì mà cũng dám kiêu ngạo, GIẾT!" Lăng Thiên Hầu hét lớn, trong tay liền xuất hiện thêm một cây cung lớn, hắn rút ra một mũi tên, kéo căng dây cung, xoạt một tiếng mũi tên bay vút ra ngoài.
Mũi tên như cầu vồng, như hóa thành một bó đuốc màu bạc vô cùng rực rỡ, bắn thủng trời cao nhằm phía con quạ đen to lớn kia, mũi tên cứ thế thay đổi phương hướng rượt theo con quạ đang chạy trốn.
Con quạ đen kêu to, phun ra một chùm lửa đen to lớn hóa thành phù văn thiêu đốt mũi tên đang tiến tới.
Thế nhưng, mũi tên hừng hực ký hiệu màu bạc lóng lánh tiêu diệt đi ngọn lửa đen, thế tiến tới như chẻ tre, "Phốc" một tiếng nhỏ vang lên, mũi tên màu bạc bắn thủng thân thể con quạ khiến nó nổ tung chia năm xẻ bảy, máu tươi văng tung tóe.
Uy phong một mũi tên lại bưu hãn như vậy, cứ thế g**t ch*t một con di chủng Thái Cổ, sự đáng sợ và cường thế của Lăng Thiên Hầu làm người khác run rẩy, chỉ trong nháy mắt mà thôi mà khu vực này trở nên trống trải và không ai dám ngăn chặn.
"Tộc chủ Kỳ Sơn ở đây, người nào dám xâm lấn Tịnh Thổ ta, giết không tha!" Một ông lão âm vang như sư tử gào rống, xuất hiện từ bầu trời, lòng bàn tay lão đang nâng một chiếc bảo ấn, khẽ rung một cái thì bảo ấn nhanh chóng hóa lớn còn hơn cả một ngọn núi bay ra bên ngoài.
Nó nhanh chóng đè xuống, sức nặng dũng mãnh và bá đạo, mặt đất sụt lún, những đám sinh linh ở phía dưới sợ hãi và cơ bản không thể chống đỡ được nên đều bị bảo ấn đè thành thịt vụn.
"Giết!"
Tiếng kêu "giết" đầy trời, cũng không biết có bao nhiêu môn nhân của Bổ Thiên Các từ bốn phương tám hướng tràn về, bọn họ máu me đầy người, một đường huyết chiến từ ngoài vào trong.
Cả non sông đâu đâu cũng có dấu chân địch, ngọn lửa chiến tranh bùng lên khắp nơi, mọi người điên cuồng giết chóc đến đỏ cả mắt.
Bất luận là cường giả danh chấn một phương hay là cao thủ bình thường, phàm là xuất thân từ Tịnh Thổ đều có loại khí chất không sợ hãi, nếu không thì đã không tới trợ giúp rồi.
Vùng Tịnh Thổ hỗn loạn, thập phương đều chiến, đâu đâu cũng có tiếng gào thét.
Mọi người của Bổ Thiên Các cực kỳ sôi trào, khóe mắt có dòng lệ lăn dài. Những ai đã từng là đệ tử bất kể trăm năm trước hay gần chục năm nay nay đều ùn ùn kéo về khiến cho mỗi người ai cũng có cảm giác như muốn òa khóc.
Ngay cả những người Lôi Tổ Mộ Viêm, Liễu Lão cũng rưng rưng nước mắt, chiến ý càng thịnh, hai người xung phong đánh ra bốn phương chém giết những tên quái vật cấp bậc lão tổ kia.