Bảo thuật Lôi Đạo vừa thành, cả người Nhóc Tỳ liền tỏa ra một luồng nhuệ khí, tia chớp bá đạo, đại biểu cho chí cường chí dương, ẩn chứa ở trong cơ thể nó và dưỡng thành một loại khí vận đặc biệt.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là một môn bảo thuật của nó mà thôi, không ảnh hưởng tới khí chất chân chính của nó được, chỉ là trong đôi mắt trong trẻo đó có nhiều hơn một loại kiên nghị.
Tóc đen rối tung, một thân tu hành hai đại bảo thuật, có thể nói là khiến cho hai đại thần thông cùng lột xác và thăng hoa, càng lợi hại và mạnh mẽ hơn.
Dược tính của Hầu Nhi Tửu vô cùng mạnh, từng luồng hào quang tán loạn trên người Mộ Viêm, xương cốt không ngừng vang vọng, huyết nhục rung động, đây chính là đang tái tạo lại xương cốt và máu thịt.
Thân thể ông ta vốn là sắp chết vậy mà lại được kéo khỏe trở lại, rượu thần được nấu từ mấy chục loại linh dược có dược hiệu vô cùng bá đạo và kịch liệt, bắt đầu tái tạo lại gân cốt.
Lão xếp bằng suốt một ngày một đêm, nghiêm túc vận chuyển phù văn, cuối cùng Mộ Viêm cũng đã khôi phục lại, thân thể không có gì đáng ngại nữa, thương thế như vậy mà có thể sóng sót thì cũng được cho là kỳ tích.
"Thật là lợi hại, may là uống được Hầu Nhi Tửu trong truyền thuyết, khiến cho cái mạng già này thích chí rồi." Mộ Viêm cười ha ha.
Nhóc Tỳ cảm động, mặc dù tính tình Lôi Tổ hơi nóng nảy, thế nhưng trong thời gian một tháng mài giũa này, nhìn ông ta hà khắc thế nhưng thật sự cũng rất tốt, cũng vì nó mà suýt chút nữa mất mạng.
"Rất tốt." Sau khi trở lại Bổ Thiên Các, Liễu Lão cũng gật đầu, lộ vẻ thích thú.
"Thánh Viện Thượng Cổ là một địa phương như thế nào thế, cháu có thể vào trong được không?" Nhóc Tỳ hỏi dò.
Hai lão già thở dài rồi lắc đầu.
"Kia kỳ thực là một tiểu thế giới được truyền lại từ Thượng Cổ đến nay, mỗi trăm năm mới mở ra một lần, trong đó có cảm ngộ và dấu vết của Thánh Nhân."
"Không giống với Bách Đoạn Sơn, Thánh Viện chỉ mở ra cho một hoặc vài người mà thôi."
Hai người tiếc nuối, nếu không phải có Thạch Nghị kỳ tài ngút trời, vượt qua mọi dự liệu của bọn họ và đường hoàng tiến vào, thì cho dù bằng cách nào bọn họ cũng sẽ đưa Nhóc Tỳ tiến vào.
Hiện tại đã đóng, tất cả đều đã chậm.
Khi nào lại mở ra, cơ bản không thể biết được, cho dù Bổ Thiên Các không còn tồn tại nữa thì Thánh Viện Thượng Cổ cũng chẳng ảnh hưởng gì, chỉ khi thời gian đến thì mới tái hiện ở nhân gian.
"Nơi đó có lẽ sẽ có cảm ngộ của Thánh Nhân, có thể đạt được những vận may rất lớn. Thế nhưng có được cũng có mất, bớt đi một ít đường vòng thế nhưng việc tu hành chú trọng luyện thân, luyện tính, như vậy sẽ thiếu đi một đoạn quá trình."
"Như vậy, cháu còn cần phải tiếp tục bước trên con đường hồng trần này, từng bước từng bước một tiến tới." Nhóc Tỳ gật đầu.
Sau đó mấy ngày, Nhóc Tỳ lại tìm hiểu bảo thuật, lật xem cốt thư, mỗi ngày đều đọc sách, củng cố lại thành quả tu hành nửa năm vừa rồi, hoạt tính của thân thể càng thêm mạnh mẽ.
"Tên chết dẫm này sao tự nhiên lại thay đổi tính nết thế không biết, nếu như là trước đây thì đã đứng ngồi không yên, chắc chắn đã chạy ra ngoài quậy phá rồi." Đại Hồng Điểu nói thầm.
"Hắn tụng kinh cả ngày, ngồi xuống là mất cả ngày, thật là giống đám lão già Tiểu Tây Thiên kia thật." Nhọ ngốc tử cũng than thở.
"Xoẹt xoẹt"
Một tia chớp bay tới, hai người bỗng phát sáng, sau đó khói đen bốc lên, hai con chim nằm co giật trên mặt đất.
"Tên chết dẫm này sao mà thính thế không biết, xa như vậy mà cũng nghe được." Hai người tức giận.
Nhóc Tỳ lu hành Lôi Pháp vừa thành, uy lực nhanh chóng tăng lên, có thể nói là bảo thuật đỉnh cấp, nếu như cùng người khác quyết đấu thì tự nhiên sẽ càng kinh khủng hơn.
"Tiểu sư đệ, có chuyện rồi." Ngày hôm đó, có người đến tìm.
"Chuyện gì?" Nhóc tỳ mở mắt ra.
"Bên ngoài sơn môn gần đây có mấy bóng người qua lại, bị chúng ta bắt được, đây chính là người của Côn Tộc, họ đến vì đệ đó!" Một vị sư huynh đến báo.
Nhóc Tỳ nhíu mày, bốn tộc Ly-Uyên-Côn-Mông đã phát sinh xung đột với nó ở Hư Thần Giới, rồi ở Bách Đoạn Sơn muốn giết nó để báo thú, kết quả lại bị nó g**t ch*t gần như chẳng còn ai.
Hiện tại lại xuất hiện, quả thật đúng là bám dai như đỉa vậy.
"Không có chuyện gì, sư đệ chớ sợ, Bổ Thiên Các chúng ta từ trước tời nay rất đoàn kết, sư đệ gặp phiền phức thì chúng ta sẽ xuất thủ, nếu như làm lớn chuyện thì trưởng lão trong môn phái sẽ không bàng quan đứng nhìn đâu." Một đám sư huynh đi tới.