Ngày Lôi Vũ đã đến, đầu tiên là sắc trời âm u, mưa phùn dai dẳng. Sau đó không lâu, mây đen từ phương xa ùn ùn kéo tới, khắp nơi đen nghìn nghịt, mưa càng ngày càng lớn, trên mặt đất hình thành nên những con sông nhỏ.
Sắc trời đột nhiên tối sầm lại, phảng phất chỉ trong nháy mắt đã chìm vào màn đêm, đưa tay lên cũng không thấy được năm ngón, mà hiện tại phải là đang ở ban ngày mới đúng.
Cả trời đất tối tăm, mưa to ầm ầm trút xuống. Những đám mây lớn va chạm vào nhau lập tức tạo nên những âm thanh sấm rền, tia chớp như kim xà bay nhảy trong mưa, nối liền trời đất.
"Ầm ầm!"
Bầu trời rung động, kim xà tán loạn chiếu sáng cả vòm trời trời đen ngòm, hào quang buông xuống, mưa to như thác đổ, cả thế giới ngập tràn chỉ là nước.
Đây là mùa mưa, dông bão xuất hiện cũng chẳng ngạc nhiên gì, thế nhưng lại kèm theo những tia điện thật đáng sợ, tất cả các hung cầm mãnh thú trong Đại Hoang nhanh chóng ẩn nấp, sợ gặp phải tai họa.
Bởi vì những thứ có linh tính nếu như quá nghịch thiên thì có thể hấp dẫn Lôi Điện và bị tiêu diệt nhanh gọn, tỷ như sét đánh vào cây cối hoặc những lão yêu sống nhiều năm, những ví dụ như thế chẳng thiếu. Nguồn tại http://Truyện FULL
Ở bên ngoài mấy chục dặm của Bổ Thiên Các, hai bóng người một lớn một nhỏ đứng trong màn mưa, mặc cho mưa to trút xuống người, bọn họ vẫn ngửa đầu quan sát, đây chính là Lôi Tổ Mộ Viêm và Nhóc Tỳ. Bọn họ đang chờ cơ hội, thân thể con người mà dám bước tới những tia chớp mạnh như thế thì nhất định sẽ hóa thành tro tàn, không đạt được gì cả, nhất định phải chờ lúc nó giảm xuống thì mới là thời cơ tốt.
Hơn nữa, khi mưa dông rút đi và tia điện mỏng dần thì Lôi Kiếp Dịch mới được sinh ra.
Đây mới thật là Lôi Điện Cửu Thiên chân chính, đại biểu cho thần uy của thiên địa, rất khó có thể chống lại, so với những tia điện khi triển khai với sinh linh thì cũng không biết mạnh hơn bao nhiêu lần.
Rốt cuộc, cơn mưa dần dần nhỏ lại, những tia chớp mãnh liệt kia cũng bớt hung mãnh đi, đây chính là cơ hội để tìm Lôi Kiếp Dịch.
"Chính vào lúc này!" Lôi Tổ Mộ Viêm nói.
Ông ta giẫm trên một bảo cụ kéo Nhóc Tỳ bay vụt lên trời cao, nhắm thẳng về đám mây đen đang quay cuồng kia, lão ta muốn thăm dò sâu trong Lôi Điện, tìm kiếm Thần dịch.
Bầu trời đen tối, những tia điện xẹt xẹt trong đám mây đen, mặc dù không mãnh liệt như hồi nãy thế nhưng vẫn rất đáng sợ, đặc biệt là khi đến gần thì càng kinh khủng hơn.
Ánh chớp lóe lên khiến cho người ta không thể nào mở mắt ra được, quan sát ở cự ly gần như thế khiến người ta tê dại cả da đầu, lông tóc toàn thân dựng đứng.
Nhóc Tỳ lúc này vô cùng thê thảm, nói: "Tự dưng đi tới tận nơi để cho sét đánh, sao ta lại thảm thế không biết!"
"Đừng r*n r* nữa, tập trung cao độ mà cảm ứng tia sinh cơ được thai ngén trong hủy diệt kia đi!" Lôi Tổ trách mắng.
Nhóc Tỳ thật tội nghiệp, hai mắt trừng trừng nhìn Lôi Điện đầy đáng sợ kia, trái tim của nó không ngừng nhảy loạn, thật sự rất hồi hộp, sơ sẩy tí thôi thì cả hình thần đều diệt.
Cơn mưa xối xả qua đi, nơi đám mây đen quả thật có một luồng khí tức không tên, đó là sức mạnh sự sống, được thai nghén ở trong sấm sét. Một khi chạm phải ắt sẽ dẫn phát sức mạnh hủy diệt.
"Cẩn thận cảm ứng, đừng để xảy ra sai lầm." Mộ Viêm nói.