Đây chính là một thời gian gặt hái thành quả, cũng là tháng ngày phong phú nhất, mỗi ngày Nhóc Tỳ đều tập trung tu hành, tinh thần sung mãn, mỗi ngày đều cảm thấy vui sướng.
Ngoài ra, khi nhàn rỗi thì nó đi gặp các đồng môn, mở một vài bữa tiệc lớn, đồng thời nói Bóng Lông đi trộm một vài bình rượu lâu năm của các trưởng lão về lai rai, thật là thoải mãi.
Đây là một khoảng thời gian vui sướng, cho dù sau này khi thời gian trôi qua bao lâu thì nó vẫn không hề quên những khoảnh khắc này, vĩnh viễn ghi nhớ trong lòng.
Rất nhiều năm sau, mặc dù có rất nhiều người đã không còn tồn tại trên đời, thế nhưng nó vẫn có thể nhớ rõ mồn một những nụ cười, dáng điệu của bọn họ.
"Sư huynh, các huynh lại thua rồi, phạt thêm ly nữa."
Đây là một buổi tối tràn ngập những tiếng cười, cả đám người vui vẻ uống đến say khướt, ngay cả một vài sư tỷ cũng người đầy mùi rượu, mặt mày đỏ kè, trông còn yêu kiều hơn hoa.
Xa xa truyền tới tiếng gào thét của Hùng Phi trưởng lão: "Con bà nó, tên nào dám trộm rượu thuốc của ông, đừng để ông mày bắt được!"
Trong lúc đó, lại truyền tới những lời nguyền rủa của Trác Vân trưởng lão, lão ta càng thê thảm hơn, cả hầm rượu lâu năm không còn bao hũ, tất cả đều biến mất không thấy đâu.
Đối với chuyện này, cả đám thiếu niên thiếu nữ đều cười rộ lên, ai nấy mặt mày đỏ bừng, uống đến tâm tình vui sướng, vô cùng hài lòng. Nguồn tại http://Truyện FULL
"Haizz, vậy là phải biệt ly rồi, không biết đến khi nào mới gặp lại, tiểu sư đệ các ngươi hãy bảo trọng."
"Sư huynh, sư tỷ, mọi người cũng bảo trọng!"
Đây cũng không phải là lần đầu tiên tiễn biệt, một tháng qua thì đã có một vài đệ tử trọng yếu của Bổ Thiên Các lần lượt ra đi, được đưa tới một nơi khác.
Ly biệt đều là thương cảm, tuy rằng lòng người đã say, bọn họ uống rất vui vẻ, thế nhưng cuối cùng vẫn đượm lại u buồn, tràn đầy gượng gạo không muốn ra đi chút nào. Dù sao cũng đã sinh hoạt nhiều năm ở chỗ này.
"Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ trở về!"
Lại thêm một nhóm sư huynh sư tỷ rời đi chốn Bổ Thiên Các quen thuộc này, đi tới một khu vực vô cùng xa lạ, tránh né những đại họa có thể giáng lâm xuống trong nay mai.
Nhóc Tỳ cũng không biết đã tiễn biệt bao nhiêu nhóm người rồi, Thiên Tài Doanh đã đi hơn phân nửa, những môn đồ của các lão quái vật càng không thấy tăm hơi đâu, chỉ còn sót lại được vài ba người.
"Tiểu sư đệ, đệ chừng nào thì đi vậy?"
"Ta vẫn phải ở nơi này tu hành Lôi Thuật, chờ khi nào có thành tựu thì sẽ đi thôi." Nhóc Tỳ đáp, nó rất hi vọng Thanh Phong sẽ mau nhanh chóng rời đi, thế nhưng Thanh Phong lại không chịu, nằng nặc một hai chờ đi cùng với Nhóc Tỳ.
Sau đó, nó lại bắt đầu xung kích cửa ải tu hành thứ nhất.
"Ầm ầm"
Tiếng sấm kinh người, ánh điện đan dệt trên linh sơn như những thác nước từ từ trút xuống, xuyên thủng phù văn hộ thể của Nhóc Tỳ, đánh thẳng lên trên người nó, khóe miệng của nó chảy một vết máu tươi, cả người bị nện bay rơi xuống dưới vách núi.
Bịch một tiếng, cơ thể mạnh mẽ như nó mà cũng không chịu nổi, cả người đau nhức, xương khớp gần như đứt rời, một hố sâu hình người được tạo ra dưới mặt đất.
"Tiền bối, đánh nhẹ chút a." Nó nhe răng nhếch miệng.
"Muốn học pháp tắc Lôi Đạo thì phải dùng tâm để lĩnh hội, dùng thân thể để nhận biết, không trải qua sự gột rửa của Lôi kiếp thì sao hiểu được chân nghĩa và huyền bí bên trong?"
Râu tóc lão tổ Mộ Viêm như thép, trông uy mãnh vô cùng, lão không lưu tình chút nào, lòng bàn tay phát sáng, một chuỗi sét tàn khốc bay tới lại tiếp tục đánh bay Nhóc Tỳ.
Mà mặt đất cũng bị nổ nát tan, những tảng đá nặng đến vạn cân cũng trở thành bột mịn.
Nhóc Tỳ hét thảm, chuyện này đúng là chẳng khác nào đang tôi luyện dưới địa ngục, hồi trước chỉ là ngộ đạo, cảm ngộ những tinh hoa phù văn của Lôi Thuật mà thôi, nhưng hiện tại lại phải tu luyện vô cùng thê thảm như thế này.
"Cháu sẽ tập trung cảm nhận!" Nhóc Tỳ kiên trì đối kháng lại Lôi Tổ, thân thể nó phát sáng, phù văn màu vàng lấp lánh hóa hình thành một con Toan Nghê gầm thét xông lên trước.
"So với trước đây thì có chút tiến bộ thế nhưng vẫn còn chưa được, chưa đạt đến cực cảnh của ngươi!" Lão tổ Mộ Viêm nói rồi há miệng phun ra một luồng lôi hà tấn công tới.
Ầm một tiếng, Toan Nghê nứt ra rồi nổ tung, tia điện màu vàng bay lượn san bằng một khu rừng núi thành bình địa, không lưu lại thứ gì.