Ầm!
Côn Bằng lao xuống từ tận vùng không gian bên ngoài Cửu Thiên, nó nhào thẳng vào trong đại dương mênh mông, rồi lại biến thành một con cá lớn, tên là Côn*, vùng vẫy tạo nên những cơn sóng biển to lớn, bao phủ bầu trời.
(*): Loài cá lớn trong truyền thuyết.
Tương truyền, chỉ cần một hình thái Côn là có thể lật biển che trời, tẩy luyện ngân hà, tạo hóa vạn vật, vô địch thiên hạ!
Côn, là loài nghiêng về âm tính. Nó còn có hình thái Bằng, dương cương bá đạo, có thể bay lượn đến Thái Hư, giương cánh nứt Hỗn Độn, Càn Khôn đều không chứa nổi.
Mà Côn cùng Bằng kết hợp lại, vậy thì càng ghê gớm hơn nhiều, uy thế không sao đo đếm được, nếu không thì sao mà trong thời đại Thái cổ cường giả mọc lên như nấm lại được xếp vào hàng Thập Đại Thần Cầm và Hung Thú Chi Liệt cho được.
Khi thật sự đã bước lên con đường này, sau khi đã bước đầu tu thành bảo thuật Côn Bằng, phù văn biến hóa sẽ nhanh chóng tăng vọt rất nhiều lần, uy lực tự nhiên cũng tăng theo, thần uy không tài nào chống lại.
Nhóc Tỳ ngồi xếp bằng ở chổ đó, im lặng không một tiếng động, mà ở phía sau nó như là khai thiên tích địa, con Côn Bằng lượn quanh như sương gió, có thể lấp tứ hải, có thể lấn Cửu Thiên, uy thế vô cùng.
Rất lâu sau, cặp mắt nó mở ra, dị tượng phía sau phai mờ, Đại Dương, Cửu Thiên và Côn Bằng từ từ chui vào trong một ngọn núi lửa, nó dùng một Động Thiên để nuôi dưỡng Côn Bằng, nơi đó có một tấm phù văn lấp lánh.
Cuối cùng, toàn bộ cảnh tượng đều biến mất.
Nhóc Tỳ đứng dậy, hai mắt có thần, tinh thần sung mãn, tâm linh yên tĩnh, bảo thuật lần này đã lột xác và thăng hoa khiến cho cảm ngộ của nó càng thêm thâm hậu.
Một tháng này, nó nhiều lần hóa thân thành một con Côn Bằng, từ hải dương bay thẳng lên chín tầng trời, trải qua một đời Côn Bằng, cũng là một loại trải nghiệm.
Không nghi ngờ chút nào, đại thần thông này đã vượt xa bảo thuật Toan Nghê, một khi khai chiến, tuyệt đối có thể quét ngang những bảo thuật cùng bậc, bước đầu dưỡng thành vô địch thế!
"Việc tu hành của Côn Bằng thuật tạm thời đến đoạn kết!" Nó gãi gãi đầu, vô cùng hài lòng, ánh mắt trong veo tràn đầy ước ao, sẽ có một ngày nó giống như chim thần kia, bay lượn tận Thái hư, chặt đứt Càn khôn.
Hơn một tháng khổ tu, nó bế quan bên trong vùng Tịnh Thổ này, không có gặp người ngoài, cũng không có cảm thấy cô đơn mà ngược lại vô cùng vui vẻ, mỗi giây mỗi phút đều có thu hoạch và cảm giác vui sướng.
Nó đi ra Tịnh Thổ, đầu tiên là tìm tới Thanh Phong, tiếp theo thì tìm thấy tên Nhị Ngốc Tử, hai con mắt xanh lè lóe sáng của nó cả ngày cứ nhìn chằm chằm vào những con linh thú của Bổ Thiên Các, bọn họ tụ tập lại chung một chỗ mà đánh chén ngon lành một trận.
Ở thế giới của nhóc siêu quậy, nếu mỗi ngày có thể ăn ngon thì như vậy là hạnh phúc lắm rồi.
Bóng Lông cũng lấm la lấm lét chạy tới, mấy ngày gần đây nó rất thành thật, bởi vì đã ăn vụng mấy cây linh dược của Bổ Thiên Các, vì sợ bị bại lộ nên vẫn trốn ở bên trong chổ ở của Nhóc Tỳ.
"Chít chít!" Con vật nhỏ màu vàng kêu réo không thôi, bởi vì có uống thêm rượu Hầu Nhi nên toàn thân nó tỏa ra bảo quang, bắt đầu đánh Túy quyền, mấy lần thiếu chút nữa đã nhào đầu vô đống lửa bên cạnh.
"Ồ, không đúng lắm." Nhóc Tỳ hơi nhạy cảm rồi chụp lấy Bóng Lông, tỉ mỉ cảm ứng thì phát hiện trong cơ thể nó rất óng ánh, lại có dấu hiệu ngưng tụ thành phù văn.
Nó lập tức vui mừng, nên biết rằng đây chính là Chu Yếm, có khả năng là một con hung thú Thái cổ chân chính, bảo thuật được thai nghén trong cơ thể rất kinh người, được mệnh danh là thần thông cái thế.
"Ba đầu sáu tay, Bảy mươi hai biến của ta mau mau sinh ra đi nhen!"
Nhóc Tỳ ra sức đẩy đẩy Bóng Lông đang say nhè, con vật nhỏ xíu có bộ lông vàng này đầu óc choáng váng, nấc lên từng tiếng nhỏ, vô cùng mê man.
"Tên chết dẫm này quả nhiên đáng sợ, đừng nói là một vị Chí cường giả niết bàn nhen?" Nhị Ngốc Tử ngờ vực, nhìn chằm chằm Bóng Lông màu vàng to bằng nắm tay kia.
Nhóc Tỳ vò đầu.
Lúc trước, sâu trong dãy núi kia, tứ đại sinh linh quyết đấu, ngoại trừ một con Thần tước đỏ như lửa ra thì còn có một con sinh linh màu vàng loáng thoáng xuất hiện.
"Chi chít!" Bạn đang xem tại Truyện FULL - https://webtruyenchu.com
Bóng Lông không ngừng kêu réo, ôm lấy cái ly rượu cao bằng người nó như muốn uống nữa, kết quả thiếu chút nữa đã bị đè xuống.
"Con chim kia thật là lợi hại, một đám sư huynh đệ đều bị nó đẩy ngã, thật là hung hãn mà."
"Nó nói là tới tìm đứa nhỏ hung tàn, chẳng lẽ là bằng hữu của tiểu sư đệ?"
Người của Thiên Tài Doanh xuất hiện, vừa bàn tán vừa đi tìm Nhóc Tỳ.
"Sao vậy, lại có chuyện gì nữa hả?" Nhóc Tỳ nghi hoặc.
"Tiểu sư đệ, ở ngoài sơn môn có một con quạ rất lớn, kêu réo không ngừng, nó nói là huynh trưởng của đệ, hơn nữa còn biết vị công chúa Hỏa Linh Nhi Mập Mạp kia nữa, nó muốn hai người đi đón nó." Một vị sư huynh lên tiếng.