"Răng rắc"
Khe lớn lan tràn, giống như mặt đất vỡ nát ra, toàn bộ Bổ Thiên các bị chia năm xẻ bảy, cảnh tượng làm người khác ngơ ngác!
Từ trên trời cao nhìn xuống, có thể thấy hết khe hở này đến khe hở khác lần lượt xuất hiện, y như là tấm mạng nhện, có nơi trở thành chốn vực sâu đen xì.
Nhóc Tỳ nắm chặt nắm đấm, sau đó tung người lên, sau lưng xuất hiện đôi cánh thần vàng óng, mặc dù không thể phi hành thế nhưng hai chân gần như nhấc lên khỏi mặt đất, nhanh chóng hướng về nơi ở của Tế Linh.
Bổ Thiên các đại loạn, ngọn linh sơn rơi vào trong vực sâu, những khe lớn màu đen lan tràn khiến cho rất nhiều kiến trúc cổ xưa gần như sụp đổ, không ít ngọn linh sơn xuất hiện những vết nứt.
Thời khác này, lòng người bàng hoàng, loáng thoáng cảm ứng được tâm địa chấn chính là từ nơi dây leo già, thế nhưng cũng không biết đã xảy ra những chuyện gì.
Tốc độ của Nhóc Tỳ vô cùng nhanh, mỗi lần mũi chân điểm xuống đất thì sẽ bay ra ngoài rất xa, cánh đại bàng xuất hiện những tiếng sấm sét, hết sức kinh người, làm cho toàn thân nó lượn lờ kim quang.
Nơi ven đường, nó nhìn thấy một vài cung điện xưa sụp đổ, gạch đá đâu đâu cũng có, nơi mặt đất bị rung động đến mức san thành bình địa, trở thành phế tích.
Chuyện làm khiến cho người khác cảm thán, ngay cả đến trận pháp cũng không thể bảo vệ được những cung điện khổng lồ này, ở dưới thiên uy không hề biết này, mạnh mẽ như Bổ Thiên các gần như hóa thành vùng đất khô cằn, trở thành phế tích.
Cũng còn tốt, chỉ là một khu vực mà thôi, còn có rất nhiều cung điện trên những ngọn linh sơn cũng không việc gì, vẫn không ngừng phát sáng như trước, nói lên sự huy hoàng của giáo môn.
"Tế Linh đại nhân!"
Rất nhanh, Nhóc Tỳ xông vào khu cấm địa, nhìn thấy cái sân nhỏ cổ xưa kia, nó không khỏi trợn mắt há miệng, quả thật không thể nào tin vào chính con mắt của mình nữa.
Nơi đây không còn cây dây leo già nữa, thế nhưng lại có một cây đại thụ, che kín bầu trời, tỏa ra những khí Hỗn Độn mờ mịt, cảnh tượng rất kinh khủng.
Nó dụi dụi con mắt, xem xét rất cẩn thận, cổ thụ che trời, lá cây màu xanh, hào quanh óng ánh, tản ra đầy sương mù, mảnh đất này giống như trước khi khai thiên tích địa vậy.
"Vẫn là nó --- Tế Linh!" Nó hơi đờ người.
Hồ Lô đằng biến lớn, rễ cây thành thân cây đâm thẳng trời cao, những phiến lá to lớn vang lên những tiếng xào xào, tỏa ra ánh sáng lung linh, dâng trào mây mù Hỗn Độn, vô cùng thần dị.
"Đây là cái gì?" Nhóc Tỳ hoảng sợ.
Hào quang trên Hồ Lô đằng lưu động, dây leo phân nhánh, trong đó một dây leo giống như là thanh chiến mâu màu ngọc bích xuyên thủng một con quái vật khổng lồ, máu tươi chảy đầm đìa xuống dưới.
Những dòng máu này rất đặc biệt, tỏa ra những ánh sáng thần thánh, lấp lánh hào quang năm màu. Hơi nước bốc mù mịt, thần bí và mạnh mẽ không sao nói được.
Mặc dù cách nhau rất xa nhưng vẫn khiến cho đời người lo sợ, không nhịn được mà run rẩy, thậm chí còn muốn cúi chào quỳ lạy, mạnh không cách nào tưởng tượng nổi, vo cùng kinh khủng.
Máu tươi năm màu nhỏ xuống đã kh*ng b* như vậy rồi, rất khó đoán được sinh này mạnh mẽ cỡ nào!
Nhóc Tỳ nhanh chóng di chuyển thân thể, thay đổi phương hướng rồi tiếp tục ngửa mặt lên trời quan sát, như muốn tìm ra chân thân của con quái vật khổng lồ, bởi vì lúc này đã bị những lá cây che mất tầm nhìn, không thấy được rõ ràng.