Nhóc Tỳ nhanh chân chạy trốn, thế nhưng giờ đang ở Bổ Thiên các thì biết trốn nơi đâu, Hạ U Vũ là người nơi đây nên cuối cùng cũng tìm được nó.
"Sư tỷ, ta sai rồi, kỳ thực các tỷ rất xinh đẹp, không mập chút nào cả, thân hình thon gọn quyến rũ, ta thấy liền yêu ngay." Đang nói những câu như thế này thì ánh mắt nó nhìn chằm chằm vào đôi chân của hai người này, công nhận vô cùng thon gọn và mê người, ẩn hiện trong lớp áo quần, giống như được điêu khắc từ ngọc mỡ dê, rồi lại tiến lên chiếc eo nhỏ nhắn kia, vô cùng trắng mịn mềm mại uốn lượn không thôi.
Loại xin lỗi này, chẳng có tí thành ý nào có.
Cuối cùng, hai 'Tên béo' đánh cho nó một trận, đồng thời buộc nó phải là người luận bàn và giao lưu với Trục Lộc học viện.
Ở một bên khác, Hỏa Linh Nhi cũng muốn đánh nó một trận, tuổi tác nàng không lớn lại còn bị nó gọi là mập ú, chuyện này làm nàng thiếu chút nữa nổi khùng lên.
"Quyết đấu cùng với các ngươi thì có chỗ tốt nào chứ, ta thắng các ngươi có thể truyền bảo thuật Đại Bằng cho ta được không?" Nhóc Tỳ hỏi, nó rất thẳng thẳng, đây chính là tật xấu khi đại chiến với đám di chủng Bạch Hổ ở Bách Đoạn sơn.
"Bùm!"
Hạ U Vũ gõ nó một phát, nói: "Không được nói lung tung, đây là luận bàn có hiểu hay không hả?"
"Chẳng có gì thú vị, đánh thắng bọn họ xong lại không thể ăn, chả có ích lợi gì." Nhóc Tỳ không có hứng chút nào.
"Ngươi có lòng tin là sẽ thắng chúng ta?" Đối diện, một cô gái cười hi hi, thế nhưng giữa hàng lông mày lại xuất hiện một luồng sát khí.
"Rất chi là có lòng tin." Nhóc Tỳ tùy ý đáp, chuyện như đúng rồi, sau đó bổ sung: "Nếu có thể thắng, có thể chiếm được bảo thuật nào sao?"
Trục Lộc học viện, ngoài trừ Thác Bạt Xuyên không thể cử động ra thì những người khác đều áp sát về phía trước, tên nhóc siêu quậy này quá đáng ghét, rất muốn cùng lúc xông lên đánh cho nó một trận.
"Nếu như là luận bàn đương nhiên là phải giao lưu, các ngươi đều thông hiểu Bằng thuật thì có thể thảo luận những tâm đắc của mình." Hạ U Vũ rất muốn đánh nó, thế nhưng dù gì cũng là đệ tử của Bổ Thiên các, sau đó nàng nhìn về phía Nữ Chiến Thần, dò hỏi ý kiến của nàng.
"Thua rồi thì đừng có khóc nhè đấy." Nữ Chiến Thần gật đầu, trên mặt lộ nụ cười nhàn nhạt.
"Tên nhóc con vắt mũi còn chưa sạch, đến đây!" Một cô gái đứng đối diện vọt tới, có tốc độ rất nhanh. Cả người xuất hiện những vảy màu vàng, mặc dù là Bằng thuật thế nhưng cũng có một số thứ khác biệt.
"Đại Bằng có vảy dài?" Nhóc Tỳ chú ý quan sát.
Thiếu nữ này rất mạnh, tuổi chừng mười sáu mười bảy, là một thiên tài phi thường nổi danh ở Trục Lộc học viện. Tu luyện Bằng thuật đã tới cảnh giới xuất thần nhập hóa. Vào lúc này, nàng như hóa thân thành Đại Bằng hình người, kim quang rực rỡ.
Nàng há miệng hét lớn, vô số vảy vàng biến thành những lưỡi dao sắc bén gào thét bay thẳng tới, như phải xuyên thủng địch thủ cho bằng được.
"Vảy đại bàng, quả nhiên không giống lắm." Nhóc Tỳ vui mừng, cũng đáng để tham khảo.
"Bùm" một tiếng, nó nện một quyền tới, nắm đấm lượn lờ cốt văn, tư thế mạnh mẽ và dứt khoát. Khí dương cương bùng phát, trực tiếp xuất hiện những ánh sáng rực rỡ đánh thẳng lên phía trên vảy vàng kia.
Một tiếng bùm nhẹ nhàng vang lên, toàn bộ vảy vàng đều nổ nát, biến thành những cơn mưa ánh sáng.
Mọi người hít một hơi khí lạnh, đặc biệt là người của Trục Lộc học viện, ngoại trừ Thác Bạt Xuyên ra thì đây là lần đầu tiên họ thấy nó ra tay, tay không chống đỡ bảo thuật, việc này cần mạnh mẽ đến cỡ nào?!
"Sư đệ, đệ bị đánh bại như vậy sao?" Có người hỏi.
Thác Bạt Xuyên đỏ cả mặt, đúng là như thế, đối phương cũng chưa từng vận dụng bảo thuật, chỉ một quyền đã bị đánh bay, khiến cho hắn không đất dung thân.
Vù vù, chiến trường bên kia có những biến hóa mới, hai tay của thiếu nữ giang ra, ở phía sau xuất hiện một cặp cánh chim lớn, sau đó vỗ mạnh một cái, cuồng phong gào thét, cát bay đá chạy.
"Thần bằng cương phong!"
Rất nhiều người kinh hãi, một vòng xoáy màu vàng xuất hiện nhanh chóng tiến về phía trước, nghiền nát tất cả đá lớn, cây cối thành bột mịn.