Có lầm hay không đây, cả đám người kéo đến cửa rồi còn ngồi chình ình một đống ăn thịt tọa kỵ của người ta nữa, thiệt là quá hung tàn mà.
Đám người Học viện Trục Lộc thấy thế thì đờ người ra, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Bọn họ hơi choáng.
"Sư đệ!" Một vị nữ đệ tử kinh ngạc thốt lên, chạy nhanh về phía trước, nâng Thác Bạt Xuyên người đầy máu tươi lên, sau đó cả đám người Học viện Trục Lộc chạy tới.
"Đệ đau chết mất!" Thác Bạt Xuyên tỉnh dậy, cảm giác mình gãy ít nhất phải mười mấy khúc xương, vô cùng đau đớn, lại nhìn về phía tên nhóc siêu quậy miệng dính đầy dầu mở thì thiếu chút nữa ngất tiếp.
"Ngươi..." Hắn trừng mắt về phía bên kia.
"Chú em cũng muốn ăn hả, Tiêu Thiên đưa cho em nó một miếng đi." Nhóc Tỳ nói.
Thiếu niên áo bạc lườm nó một cái rồi xoay người, chậm rãi cầm trong tay miếng thịt vàng óng đi tới, hắn chẳng có để ý làm gì.
"Chúng ta muốn một câu trả lời thật hợp lý, vì sao lại như thế này, Bổ Thiên các ngươi khinh người quá đáng!" Một vị sư huynh của Học viện Trục Lộc lớn tiếng nói.
"Nguyên nhân rất đơn quản, hắn hung hăng quấy phá, xông vào Thiên Tài doanh đánh gãy chân đứt gân mấy vị sư huynh của ta, sau đó thì ta đánh bại hắn thôi." Nhóc Tỳ túm lấy áo của Tiêu Thiên chùi chùi miệng.
"Cút!" Thiếu niên áo bạc thấy thế thì trừng mắt thế nhưng cũng không động thủ.
Tất cả mọi người của Học viện Trục Lộc mặt mày lạnh tanh, nói chuyện gì mà như giỡn chơi vậy, người của bọn ta bị ngươi đánh bại rồi còn bị gãy mười mấy cái xương sao không nói vậy? Mà con di chủng đang ở trên đống lửa kia là cái quái gì vậy?
"Vì sao ngươi lại ăn thịt Kim Tình Long Giác Sư?" Người của Học viện Trục Lộc hỏi.
"Bởi vì nó muốn ăn thịt ta, kết quả ngược lại bị ta ăn thịt." Nhóc siêu quậy đáp trả rất đơn giản và thẳng thắng.
"Ngươi..." Một đám người không cam lòng, muốn xông lên chiến một trận.
"Ai sợ ai chứ, tiếp chục chiến nào!" Nhóc Tỳ đứng dậy.
"Hạ sư muội, thức ăn thường ngày của Bổ Thiên các rất dở hay sao thế, đám thiếu niên này cứ như quỷ đói đầu thai lại vậy, lại ăn di chủng canh cửa của chúng ta." Nữ chiến thần mở miệng, cả người phát sáng, ngay cả giáp trụ màu vàng cũng được nhuộm bởi những hào quang vàng nhạt.
Hạ U Vũ cũng bó tay, đám sư đệ sư muội này gan cũng lớn thiệt, ánh mắt chuyển động, nói: "Bọn họ còn nhỏ, làm việc không suy nghĩ, vui vẻ cho qua là tốt nhất."
Chuyện này mà có thể vui vẻ được hay sao, cũng quá bao che khuyết điểm rồi! Xa xa, cặp mắt đám người Thác Bạt Xuyên như tóe lửa, đây chính là di chủng Thái cổ, giá trị không hạn định được, vậy mà cứ thế bị ăn mất rồi.
"Nhóc siêu quậy, quả nhiên ta không nhìn lầm ngươi, quả nhiên ngang ngược." Nữ chiến thần mở miệng, nàng nhìn về phía thiếu niên đứng trước mặt cảm thấy vừa tức vừa buồn cười.
Thằng này công nhận ngang ngược thiệt, từ Hư Thần giới quậy lan tới Bổ Thiên Các, rồi lại náo động sang Bách Đoạn sơn, một loạt phong ba nổi lên khiến người khác hận không thể đánh nó cho nhừ tử một trận.