Nhóc siêu quậy hét lớn một tiếng, cả đám người phía sau hưởng ứng theo, sức hiệu triệu rất lớn, người của Thiên Tài doanh đều đi theo nó giết thẳng tới nơi ở của Trục Lộc thư viện.
Có hơn một nửa số người đã đoán được thân phận của nó, biết nó hung tàn đến cỡ nào, cho nên dù đi quyết chiến mà không chờ các sư huynh sư tỷ kia thì cũng không sợ chút nào.
Bất kể là ở Hư Thần giới, hay là ở Bách Đoạn sơn, hung danh của nó đều lan xa, bị những đối thủ mạnh mẽ liên tục nguyền rủa thế nhưng nó vẫn nhảy nhót tưng bừng.
"Bọn họ ở Ngũ Linh nhai, là nơi có linh khí vô cùng nồng nặc, Bổ Thiên các ta cũng rất khách khí với bọn chúng thế nhưng chúng chẳng nể tình chút nào."
Có người dẫn đường, đi tới một khu linh địa lượn lờ đầy mây tía, nơi này có một hồ nước nhỏ trong vắt, có dốc đá cổ xưa, càng có các loài thụy cầm sinh sống, trong không gian thoang thoảng mùi thơm của dược thảo.
Một bầy Linh hươu màu bạc chạy băng băng, hào quang bao phủ quanh thân, đặc biệt là sừng hươu có ánh bạc lấp lánh, vô cùng rực rỡ.
Nhóc Tỳ lúc này dừng lại, nhổ một ngụm nước miếng, nói: "Sừng hươu nha, thuốc đại bổ, đây là một bầy Linh hươu hiếm thấy, thật béo a!"
Đám người cũng vì thế mà dừng lại, cả đám mặt mày xám xịt, chúng ta đi xả giận chứ có phải đi ngắm mấy con linh thú màu bạc kia đâu?
"Sư đệ, không thể đụng vào những thứ này, đều là nguyên liệu chế thuốc của các trưởng lão đấy." Có người nhỏ giọng nhắc nhở.
"Ai nói ta muốn ăn hả, ta là loại người như vậy sao, ta mà lại làm chuyện đó hả?" Nhóc Tỳ lời lẽ đanh thép, tỏ vẻ quang minh chính đại, đáng tiếc hình tượng này bị ngụm nước miếng vừa rồi phá hoại hoàn toàn.
Cả đám người cười khà khà, đều không nói gì.
"Đi, đi tìm bọn họ tính sổ!" Nhóc Tỳ che giấu sự lúng túng, lại tiếp tục xông về trước.
Nơi này hiển nhiên là một bảo địa, người bình thường không vào được, đây chính là sự tiếp đãi rất long trọng dành cho Trục Lộc thư viện, ngay cả đệ tử cũng được sắp xếp vào nơi đây ở.
Cả đám người không cam lòng, gầm thét lao tới.
"Người của Trục Lộc thư viện ra đây mau!"
Ở phía trước có một cung điện, có những cây cầu nhỏ, có khu lâm viên tuyệt đẹp, hồ nước tỏa ra linh khí, trông rất nên thơ.
"Thật ồn ào, một đám rác rưởi mà thôi, thua rồi còn mặt mũi đến đây kêu la?" Thanh âm của một thiếu niên truyền ra, chẳng nể mặt mũi gì cả, đám người của Thiên Tài doanh cảm thấy vô cùng chói tai. Lúc này đều cắn răng, nắm chặt nắm đấm.
"Đã mời sư huynh sư tỷ của bọn ngươi tới rồi sao? Cùng lên một lúc luôn đi!" Bên trong lâm viên, một thiếu niên trông có vẻ kiêu ngạo cưỡi một con hung thú xuất hiện.
Mặt đất hơi rung chuyển, con thú to lớn này rất dũng mãnh. Dài đến bốn năm mét, thân hình cường tráng, giống như là sư tử thế nhưng cả người lại dày đặc vảy màu xanh, miệng rộng đầy răng nanh, vô cùng dữ tợn. Ngoài ra, ở trên đầu còn có một cặp sừng hươu, lấp lánh thần quang màu vàng xanh, lưu chuyển phù văn.
Đây là một con di chủng Thái Cổ, hơn nữa vẫn chưa trưởng thành thế nhưng toàn thân lại tỏa ra những gợn sóng kh*ng b*. Vô cùng mạnh mẽ!
Tất cả mọi người đều hít một ngụm khí lạnh, đây chính là một con di chủng nhen, vậy mà lại là tọa kỵ của hắn, hiển nhiên gã thiếu niên của Trục Lộc học viện này có lai lịch rất lớn.
"Đây chính là Kim Tình Long Giác Sư*!" Có người nhận ra.
(*): Sư tử sừng rồng mắt vàng.
Chỉ riêng con tọa kỵ này đã không phải thứ mà người thường có thể chống lại. Thậm chí có thể nói, phần lớn người nơi đây đều không phải là đối thủ. Không thể nào ngăn cản được con mãnh thú này.
Hai mắt Kim Tình Long Giác Sư như hai ngọn hải đăng vô cùng rực rỡ, con ngươi có màu vàng, phù văn và hung quang không ngừng đan xen với nhau trông rất đáng sợ, khiến cho người ta không dám nhìn trực diện vào nó.