Khối xương màu vàng lưu chuyển ánh sáng lộng lẫy, phù văn ở phía trên rực cháy, cũng không phải là những chữ nhỏ lít nhít mà chỉ là một ký hiệu óng ánh đến lóa mắt.
Nhóc Tỳ giật mình, đây là một khối bảo cốt nguyên thủy, không biết vì nguyên nhân gì mà phù văn không ẩn vào trong và biến mất, vẫn còn duy trì ở bên ngoài như chờ đợi người khác đến tìm hiểu.
Bình thường, sau khi bảo cốt rời khỏi thân thể một thời gian không quá dài thì phù văn của nó sẽ ẩn đi, lúc này vẫn có thể làm thành bảo cụ thế nhưng rất khó để tìm hiểu.
Khối kim cốt này được truyền xuống từ thời Thượng Cổ, vì sao những áo nghĩa phức tạp kia lại không biến mất, vẫn như trước in dấu trên khối xương? Rất là hiếm thấy!
Nhóc Tỳ hết sức kích động, mắt híp lại như trăng lưỡi liềm, muốn nhào về phía trước, sức mê hoặc của khối phù cốt này đối với nó quá lớn, chắc chắn sẽ giúp cho bảo thuật của nó lột xác, tăng nhanh như gió!
"Dục tốc bất đạt, mặc dù cháu có thiên phú hiếm thấy thế nhưng tu hành quá nhanh, vẫn nên cố gắng rèn luyện thêm chút nữa." Dây leo già vẫn chưa đưa mảnh xương màu vàng này cho nó.
Nhóc Tỳ lấp tức sốt sắng, một môn bảo thuật trấn giáo ở ngay trước mặt, thức ăn đưa tới tận miệng thế nhưng đột nhiên lại biến mất, cái cảm giác này rất khó chịu.
"Trước tiên cháu nên củng cố một phen cái đã, sau đó tu luyện theo khối bảo cốt này cũng không muộn." Tế Linh nhắc nhở, không nên gấp gáp cầu thành làm chi.
"Thế củng cố như thế nào ạ?" Nhóc Tỳ trơ mắt nhìn, thất vọng tràn trề.
"Tu tập bảo thuật cần nhất chính là thông hiểu đạo lý, phải nắm rõ hoàn toàn, phải biết uy năng của nó như thế nào, cũng chính là lý giải những bản chất vốn có của nó. Cháu đã làm một việc rất tốt, dung hợp hai loại bảo thuật lại với nhau thế nhưng vẫn có chút vận may nằm trong đó, vẫn không tính là thông suốt hoàn toàn."
Tế Linh chỉ điểm, muốn cho nó biết đừng nên cố chấp tìm hiểu bảo thuật mà phải thực sự lý giải cho được những ý nghĩ chân chính của phù văn, diễn biến ra được các loại biến hóa của bảo thuật, đây mới chính là hiểu rõ.
Trên thực tế, có rất nhiều người mặc dù nắm giữ được những bảo thuật mạnh mẽ thế nhưng vẫn không thể nào biết được sự huyền bí của nó, chỉ là rập khuôn triển khai theo mà thôi.
Tế Linh nói như thế căn bản là không đủ, muốn trở thành chí cường giả, nhất định phải hiểu rõ cái cơ bản, hiểu rõ mỗi một điểm nhỏ bé nhất của bảo thuật, phải chân chính thông hiểu toàn bộ biến hóa của nó.
Giống như phải tìm tòi cho rõ ràng quá trình tạo nên môn bảo thuật này, phải lý giải hết thảy bí mật như vậy mới được coi là tìm hiểu chân chính, chỉ có như vậy mới có thể sinh ra những lột xác càng mạnh mẽ hơn!
"Tiền bối, cháu đã hiểu rồi!" Nhóc Tỳ lâu nay vẫn đi theo chiều hướng này, chỉ là không có đi đến cuối đường mà thôi, nó cần phải tìm hiểu một lần nữa, lý giải càng thêm triệt để hơn.
Cứ như vậy, nó bắt đầu chìm vào một lần ngộ pháp mới, tập trung toàn tâm toàn ý, chìm đắm vào trong phù văn của tộc chim Bằng hơn nửa tháng, lý giải những huyền bí ở trong đó.
Trong thời gian này, lúc thì nó ở trong Tàng Kinh các, lúc thì ngồi xếp bằng nơi Tế Linh, còn những nơi khác khó có thể nhìn thấy thân ảnh của nó, nó gần như vong ngã.
Vì để hiểu rõ hơn về pháp môn của Bằng tộc nên Nhóc Tỳ đã vào trong Tàng Kinh các mượn rất nhiều cốt thư, mất ăn mất ngủ, tập trung tinh khí thần vào trong đó.
Vị lão tổ canh cửa kia gật đầu, lần này cũng chẳng nói năng gì mà lại trực tiếp chọn và đưa tới cho nó một đống cốt thư lớn, tất cả đều có liên quan đến chim bằng.
Đảo mắt, lại nửa tháng trôi qua, ngoại trừ việc tìm hiểu phù văn Bằng tộc thì Nhóc Tỳ còn tìm hiểu những pháp môn của các loài chim khác, suy luận, lý giải càng thêm triệt để.
Cuối cùng, nó cảm thấy như mình đã hiểu rõ toàn bộ, tối thiểu là những phù văn này đều có thể hiểu rõ ràng, thậm chí có thể diễn biến và khai sáng ra những phù văn tương tự như thế.
Trông thấy kết quả này, lão tổ canh cửa ngơ ngác thẫn thờ, nhìn nó tràn đầy khó tin, đúng là một tiểu quái vật mà, thế gian hiếm thấy.
Xem tất cả các loại cốt thư của Bằng tộc, Nhóc Tỳ cảm thấy mình phảng phất như hóa thành một con Thần Bằng, hai tay rung lên, ánh sáng vàng lưu chuyển hóa thành cánh thần, như muốn bay lên tận trời cao.